Thường Tiểu Gia đứng lên nói với Tạ Lệ có thể đi.
Tạ Lệ đứng dậy nhìn ra bên ngoài, thấy hai chiếc xe kia còn đậu ở đó, trên xe chỉ còn lại tài xế. Anh quay đầu nhìn Thường Tiểu Gia, gương mặt Thường Tiểu Gia không nhìn thấy biểu tình gì.
Hai người đi tới cửa lớn Thịnh Ký đột nhiên Thường Tiểu Gia dừng bước, nói với Tạ Lệ: "Tạ Lệ, tôi muốn đi tiểu."
Tạ Lệ trong lúc nhất thời cũng không biết nên phản ứng ra sao, chỉ có thể nói: "Thì cậu cứ đi."
Thường Tiểu Gia kéo tay anh: "Anh đi cùng với tôi."
Tạ Lệ bị Thường Tiểu Gia kéo tay đi về phía bên phải đại sảnh, đi theo hướng bảng chỉ dẫn đến phòng vệ sinh.
Tay Thường Tiểu Gia vẫn hơi lạnh, cậu đi ở phía trước, kéo Tạ Lệ cũng không mạnh.
Bọn họ đi tới cửa phòng vệ sinh, Thường Tiểu Gia không đi vào mà kéo Tạ Lệ tiếp tục đi về phía trước, qua hành lang chật hẹp vào một căn phòng hơi tối chứa đầy tạp vật. Từ phòng tạp vật có một cánh cửa thông ra ngoài.
Từ nơi này đi ra là cửa sau của Thịnh Ký, ngõ hẻm chật chội, mặt đất đầy nước bẩn, bên trong góc để đầy thùng đựng rác thải.
Thường Tiểu Gia không thả tay Tạ Lệ ra, bọn họ tiếp tục đi về phía trước.
Tạ Lệ ngẩng đầu, nhìn thấy trên lầu hai có vài sào tre phơi đầy quần áo phụ nữ.
Hải Cảng là một thành thị duyên hải có tốc độ kinh tế phát triển nhanh. Có lẽ phát triển quá nhanh nên thành thị chưa có quy hoạch thống nhất, có nơi phồn hoa hiện đại sang trọng, nhưng vẫn còn quảng trường lưu lại không khí của thế kỷ trước.
Thường Tiểu Gia dẫn Tạ Lệ đi vào hẻm nhỏ thông giữa hai tòa lầu. Tạ Lệ nhìn thấy ven đường có một nhà trọ không có bảng hiệu, mấy cô gái mặc váy ngắn ngồi ở cửa, lơ đãng nhìn bọn họ.
Đây là một góc Hải Cảng mà Tạ Lệ chưa từng thấy.
Thường Tiểu Gia có vẻ hơi hưng phấn, cậu nói: "Rất lâu tôi chưa tới nơi này."
Một người thiếu niên mặc đồng phục giao hàng cưỡi xe đạp điện vội vàng chạy qua bọn họ, khuỷu tay muốn đụng phải cánh tay Thường Tiểu Gia.
Tạ Lệ kéo Thường Tiểu Gia về phía mình, nói: "Cẩn thận một chút."
Thường Tiểu Gia nhìn anh cười.
Bọn họ đi hết con hẻm nhỏ chật hẹp, phía trước mặt đã là đường lớn. Hai người vừa bước ra khỏi hẻm nhỏ thì bị bốn người mặc âu phục chặn đường.
Một người mặc tây trang đen nói với Thường Tiểu Gia rất khách khí: "Gia thiếu, Cát thiếu cho mời."
Thường Tiểu Gia không nhúc nhích, cậu nhìn người đàn ông kia, rồi nhìn Tạ Lệ.
Lúc này, một người đi xe đạp từ phía sau chạy đến, bị bọn họ chặn đường đi, không nhịn được rung chuông.
Thường Tiểu Gia và Tạ Lệ ăn ý tránh qua hai bên.
Người trung niên chuẩn bị đạp xe đi tiếp thì nhìn thấy ngoài đường lớn có mấy người mặc tây trang đen sắc mặt thâm trầm không nhúc nhích, vì vậy không tiếng động nhảy xuống xe, ở lối đi chật hẹp mất công tốn sức quay đầu xe chạy nhanh về đường cũ.
Tạ Lệ dựa vào vách tường nhìn Thường Tiểu Gia.
Thường Tiểu Gia đột nhiên nhìn anh đưa tay ra.
Tạ Lệ nắm chặt tay Thường Tiểu Gia đi tới gần cậu, thấp giọng hỏi: "Đi không?"
Thường Tiểu Gia dựa lưng vào tường xi măng thô ráp, nói: "Không đi thì thế nào?"
Tạ Lệ để sát vào tai cậu nói nhỏ: "Cậu quay người chạy đi, tôi giúp cậu chống đỡ bọn họ."
Thường Tiểu Gia trầm mặc nhìn anh rồi buông tay anh ra, nói: "Thôi, đi thì đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!