Thường Tiểu Cát bảo tài xế đưa Thời Hoằng Tinh và Tạ Lệ đến bệnh viện, mình thì không nhịn được mùi hôi trên người nên theo xe đi về trước.
Tạ Lệ đi theo sau Thời Hoằng Tinh, ngẩng đầu nhìn đèn huỳnh quang trắng bệch ở hành lang bệnh viện, có một chiếc đèn không ngừng lấp loé, dòng điện phát ra âm thanh tư tư, giống như tâm tình của anh lúc này buồn bực bất an.
Thời Hoằng Tinh đi tới cửa phòng bệnh, bên trong y tá đang ngồi trên ghế salông lập tức đứng lên chào hỏi Thời Hoằng Tinh.
Tạ Lệ nhìn vào trong, chỉ nhìn thấy một góc giường bệnh.
Thời Hoằng Tinh nói với Tạ Lệ: "Anh đi vào đi."
Tạ Lệ đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Thời Hoằng Tinh, nói: "Tôi muốn đổi quần áo."
Thời Hoằng Tinh nhìn anh từ đầu đến chân, nói: "Anh chờ."
Tạ Lệ được an bài vào một phòng bệnh không người để tắm, thay một bộ quần áo do Thời Hoằng Tinh gọi người đưa tới. Anh thu thập sạch sẻ mới trở lại phòng bệnh của Thường Tiểu Gia.
Tạ Lệ đứng chậm rãi bước vào phòng. Phía sau Thời Hoằng Tinh nhỏ giọng nói chuyện với y tá, hỏi tình huống của Thường Tiểu Gia, Tạ Lệ nghe y tá nói: "Vừa nãy tỉnh rồi..." Sau đó anh đi vào trong phòng bệnh, những lời nói khác nghe không rõ ràng.
Thường Tiểu Gia nằm nghiêng ở trên giường bệnh, hai chân cuộn lại, thân thể đơn bạc co lại thành một đoàn, thoạt nhìn không có sức sống.
Tạ Lệ đi tới bên giường, ngồi xuống ghế đối diện cậu, nhìn sát vào mặt, thấy hai mắt cậu nhắm nghiền, đôi môi không một chút hồng hào.
Trong phòng bệnh chỉ mở một chiếc đèn treo tường, ánh sáng nhẹ nhàng ảm đạm. Thường Tiểu Gia ngủ, thế nhưng thần sắc vẫn căng thẳng như không muốn thỏa hiệp.
Tạ Lệ không đành lòng đánh thức cậu, nhưng không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt của cậu.
Không nghĩ tới Thường Tiểu Gia lập tức mở mắt ra, dùng thần sắc uể oải nhưng cay nghiệt nhìn người trước mặt, cho dù cậu nhận ra Tạ Lệ ánh mắt cũng không trở nên ôn hòa, mà oán độc nói: "Tôi không muốn gặp lại anh, anh cút đi." Cổ họng cậu khàn đến lợi hại.
Tạ Lệ không giận một chút nào, anh dùng mu bàn tay chạm vào mặt và trán của Thường Tiểu Gia, thấy chỗ nào cũng lạnh. Snh cúi người xuống, mặt kề sát mặt Thường Tiểu Gia, nói: "Tiểu Gia, làm sao vậy? Làm sao không ăn cơm?"
Thường Tiểu Gia lạnh lùng nói: "Không phải anh đã đi rồi sao?"
Tạ Lệ đột nhiên khó chịu, anh hỏi Thường Tiểu Gia: "Nếu như tôi đi, cậu thật sự muốn đi chết?"
Thường Tiểu Gia nhìn anh: "Anh đi tôi sẽ giết anh."
Tạ Lệ xoa bóp cánh tay nhỏ gầy của cậu: "Vậy sao cậu lại nằm trên giường bệnh?"
Thường Tiểu Gia trầm mặc một lát, nói: "Tôi không muốn cho bọn họ toại nguyện."
Tạ Lệ hỏi: "Ai?"
Thường Tiểu Gia không nói, cậu không muốn tiếp tục để ý Tạ Lệ, vươn mình nằm ngang nhắm hai mắt lại.
Tạ Lệ điều chỉnh vị trí ống truyền dịch, yên lặng nhìn cậu mấy giây, từ bên giường đứng lên, ghế tựa chân va chạm với mặt đất phát ra tiếng vang.
Thường Tiểu Gia lập tức mở mắt ra, cậu nhìn về phía Tạ Lệ, hung ác hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
Tạ Lệ dự định đi ra ngoài, hỏi y tá tình huống của Thường Tiểu Gia, nghe vậy liền ngồi xuống, nói: "Tôi không đi đâu, đừng sợ."
Thường Tiểu Gia lạnh lùng nói: "Tạ Lệ, anh là cái thá gì?"
Lần thứ hai cậu nhắm mắt lại.
Tạ Lệ không trả lời, anh nhìn thấy mắt Thường Tiểu Gia ươn ướt, một lúc sau nước mắt từ khóe mắt cậu tràn ra, chảy về thái dương, rơi xuống.
Trong nháy mắt Tạ Lệ kích động muốn chạy trối chết, anh giơ tay lên che mặt, lẳng lặng ngồi xuống giường, hít sâu một hơi thu dọn tâm tình, hỏi Thường Tiểu Gia: "Tiểu Gia, cậu có muốn ăn gì hay không?"
Thường Tiểu Gia vẫn như cũ nhắm mắt lại không trả lời, nước mắt cậu vẫn không ngừng rơi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!