Thường Tiểu Gia xuất viện, cơm sáng và cơm trưa ăn không nhiều, buổi chiều vẫn không có tinh thần nằm ở trong phòng ngủ.
Thường Quan Sơn đã gọi người trả cho Tạ Lệ điện thoại di động và túi du lịch, anh dựa vào ban công gọi điện thoại cho Hồ Mẫn Hâm.
Hồ Mẫn Hâm lo lắng một buổi tối, đến bây giờ mới yên lòng, hỏi anh có tính toán gì.
Tạ Lệ nhìn Thường Tiểu Gia nằm trên giường ngủ say, nói: "Trước đây như thế nào bây giờ như thế đó."
Hồ Mẫn Hâm cẩn thận hỏi: "Thường Quan Sơn không quan tâm hai người?"
Tạ Lệ nói: "Anh đừng hỏi, cũng đừng ở bên ngoài nói bậy."
Hồ Mẫn Hâm vội vàng nói: "Tôi điên mới đi trêu chọc họ Thường."
Cúp điện thoại, Tạ Lệ vẫn dựa vào ban công nhìn về phương xa. Buổi trưa có một cơn mưa nhỏ nhưng đến lúc này mặt đất vẫn còn ướt, mùa đông ở cảng biển không lạnh lắm, thực vật vẫn một màu xanh biếc đọng nước lung linh, tầng tầng lớp lớp bao quanh bờ hồ Thanh Thủy.
Buổi sáng lúc đưa Thường Tiểu Gia từ bệnh viện trở về, lần đầu tiên Tạ Lệ gặp được vợ của Thường Quan Sơn là Diệp Hinh Chi, người trong truyền thuyết là tình nhân của Thường Quan Sơn lại sinh con cho Thường Quan Sơn trước người vợ chính thức.
Diệp Hinh Chi rất đẹp, đã gần năm mươi nhưng thoạt nhìn không tới bốn mươi, vẫn duy trì vóc dáng rất chuẩn.
Bề ngoài thái độ bà đối với Thường Tiểu Gia rất tốt, nghe Thường Tiểu Gia xuất viện trở về đích thân ra đón, bảo Thường Tiểu Gia phải nghỉ ngơi thật tốt.
Thế nhưng Thường Tiểu Gia không nói với bà một câu, thậm chí cũng không thèm nhìn coi như bà không tồn tại.
Diệp Hinh Chi không một chút tức giận, trên mặt duy trì nụ cười, mãi đến khi Thường Tiểu Gia đi về căn biệt thự nhỏ phía sau.
Tạ Lệ hiểu Thường Tiểu Gia không thích người mẹ kế này, nếu như đổi lại là anh, khẳng định cũng không thể nhịn được khi người phụ nữ này xuất hiện ở trước mặt mình.
Thường Tiểu Gia ngủ suốt buổi chiều, khi nhà bếp đem cơm tối đưa tới Tạ Lệ gọi, cậu mới tỉnh lại.
Mới vừa tỉnh lại Thường Tiểu Gia ngồi ở trên giường xuất thần, lúc ngủ áo T shirt xuất hiện nhiều nếp nhăn, mãi đến khi Tạ Lệ khoác một cái áo khoác cho cậu, cậu mới phục hồi tinh thần lại nói với Tạ Lệ: "Tôi nằm mơ."
Tạ Lệ hỏi: "Mơ thấy cái gì?"
Thường Tiểu Gia nói: "Tôi mơ anh thả chó cắn tôi."
Tạ Lệ nghe vậy nở nụ cười: "Tại sao tôi phải thả chó cắn cậu?"
Thường Tiểu Gia thần sắc hồ đồ: "Tôi không biết, sau đó tôi bỏ chạy, chạy vào một cái phòng đen kịt, tôi nỗ lực muốn tìm cửa ra, cuối cùng mở ra một cánh cửa, nhìn thấy ——" …. Cậu nói tới chỗ này đột ngột dừng lại.
"Thấy cái gì?" Tạ Lệ hỏi cậu.
Sắc mặt Thường Tiểu Gia trắng bệch, lắc lắc đầu: "Không có gì."
Thường Tiểu Gia cứ phờ phạc như vậy mà ở nhà hai ngày, Tạ Lệ vẫn luôn ở bên cạnh cậu.
Đến ngày thứ ba thì Thời Hoằng Tinh đem đến cho họ hai bộ quần áo để mặc đi tham gia buổi tiệc sinh nhật của Đỗ Thịnh Liên.
Thường Tiểu Gia không muốn đi.
Thời Hoằng Tinh nói với cậu: "Ba ba anh sẽ tức giận."
Cậu miễn cưỡng lên tinh thần, xuống giường nhìn hai bộ quần áo Thời Hoằng Tinh mang đến, nói: "Tạ Lệ, anh thay y phục cho tôi nhìn một chút."
Tạ Lệ nhìn bộ tây trang thẳng tắp màu đen. Đã rất lâu anh không mặc chính trang, lần trước mặc chính trang đó cũng là cảnh phục. Khi đó trong cục có hoạt động, anh cầm mũ trong tay, chân mang giày da màu đen. Lúc bận rộn đi tới đi lui bị hai nữ cảnh sát nữ lấy điện thoại di động chụp trộm vài tấm hình. Bộ cảnh phục đó bây giờ anh vẫn còn treo trong tủ quần áo, ủi phẳng, không biết năm nào tháng nào mới có cơ hội mặc nó trên người.
Lúc Tạ Lệ đứng lên cởi quần áo thì Thường Tiểu Gia trở nên hứng thú, không còn vẻ mệt mỏi mà ngồi xếp bằng trên giường, tò mò nhìn.
Tạ Lệ cởi áo khoác ra, bên trong là một cái áo sơ mi màu đen. Anh cúi đầu, mở từng cái nút áo, lộ ra cơ bụng rắn chắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!