Trong quán bar Chuông Gió người đến người đi tấp nập.
Tạ Lệ lái xe ô tô nhìn đồng hồ, gần đến tám giờ anh mới cầm một cái túi du lịch đi ra, khóa xe đi vào cửa sau quán bar.
Thường Tiểu Gia đang ở bên trong quán bar, trước khi ra ngoài hai người đã gây một trận.
Hôm nay Tạ Lệ không muốn Thường Tiểu Gia đi quán bar với mình, anh cảm thấy thái độ của mình rất tốt, nhưng Thường Tiểu Gia phát tính khí, nói không nghe.
Khi lái xe đến quán bar, Thường Tiểu Gia mở cửa xuống xe đi vào trước, Tạ Lệ nói chuyện với cậu, cậu cũng không có phản ứng.
Sau đó Tạ Lệ vẫn ngồi trên xe chờ, thấy thời gian Thường Tiểu Cát hẹn với ông chủ Hà sắp đến, mới cầm hàng đi vào.
Nên trong túi tổng cộng có tám lọ thuốc, đóng gói bên ngoài là vitamin, Thường Tiểu Cát không nói là gì, Tạ Lệ cũng không hỏi.
Từ đầu Tạ Lệ đã có tính toán, không quản trong túi này có phải là ma tuý hay không, anh phải nghe Thường Tiểu Cát dặn dò giao cho ông chủ Hà.
Thường Tiểu Cát không thể dễ dàng tin tưởng anh, anh cũng không thể tin Thường Tiểu Cát.
Lúc Tạ Lệ mở cửa phòng riêng vừa đúng tám giờ, lần này bên trong không náo nhiệt, chỉ có ông chủ Hà và một người đàn ông khác.
Anh đi vào không nói nhảm, trực tiếp đặt túi du lịch trên mặt bàn.
"Đồ đã đưa đến" Tạ Lệ nói: "Ông chủ Hà kiểm hàng đi."
Ông chủ Hà cười rất hòa khí, nói: "Đã làm phiền cậu." Sau đó ra hiệu người bên cạnh kiểm hàng.
Người kia lấy một lọ thuốc trong túi du lịch ra, trước tiên nhìn vỏ bọc bên ngoài, sau đó mở nắp, lúc chưa hoàn toàn mở ra đột nhiên từ bên ngoài truyền đến tiếng còi chói tai.
Trong phòng ba người đồng thời ngẩng đầu lên, cảm thấy bầu không khí dị thường.
Ngay sau đó, mặc dù cánh cửa gỗ rất dày cũng có thể biết tiếng nhạc đột ngột ngừng lại, Tạ Lệ mơ hồ nghe có người hô lớn câu: cảnh sát.
Ông chủ Hà và thủ hạ của hắn phản ứng cực nhanh, ném lọ thuốc trong tay lên bàn rồi chạy nhanh ra ngoài.
Tạ Lệ chửi một câu thô tục. Anh phát hiện lúc này đầu óc của mình tỉnh táo dị thường, đem lọ thuốc nhét vào trong túi du lịch, kéo khóa, đeo túi trên vai đi ra ngoài. Trong lòng suy nghĩ chuyện nên tới quả nhiên vẫn phải tới, làm sao Thường Tiểu Cát chỉ đưa ma tuý cho anh đơn giản như vậy?
Từ phòng riêng đi ra, Tạ Lệ quan sát trái phải, nhìn thấy đoàn người còn tập trung ở đại sảnh, anh lập tức đi qua hành lang đến cửa sau.
Khi gần đến chỗ ngoặt đột nhiên Thường Tiểu Gia xuất hiện ở trước mặt anh, kéo tay anh đi qua bên phải, nói: "Đừng đi cửa sau, cửa sau có người chặn."
Thường Tiểu Gia kéo anh vào phòng vệ sinh nam của quán bar, đi vào phòng riêng trong cùng, khóa trái, sau đó muốn lấy túi du lịch trong tay Tạ Lệ.
Tạ Lệ lui về phía sau nửa bước, đụng vách ngăn bằng gỗ, anh có chút do dự.
Thường Tiểu Gia nói: "Muốn chết phải không?"
Tạ Lệ mím mím môi, vứt túi xuống đất, lấy một lọ thuốc vặn nắp, đổ hết thuốc vào trong bồn cầu.
Thường Tiểu Gia cùng anh đổ thuốc xuống, cứ cách một phút thì ấn nút xả nước dội thuốc xuống cống.
Tạ Lệ vui mừng, nhiều thuốc viên như vậy mà không bị ngẽn, thuận lợi trôi xuống.
Lúc tám lọ thuốc còn lại hai lọ thì có tiếng bước chân kèm tiếng cảnh sát hò hét truyền vào: "Người ở bên trong tất cả đi ra."
Tạ Lệ ngẩng đầu nhìn Thường Tiểu Gia, hai người tỉnh táo tiếp tục đổ thuốc vào trong bồn cầu, khi đổ hết hai lọ thuốc, cảnh sát đã bắt đầu đẩy cửa từng gian phòng.
Thường Tiểu Gia ấn xả nước, Tạ Lệ đem lọ thuốc nhét hết vào túi, kéo khóa, rồi vứt túi du lịch ra ngoài cửa sổ.
Cảnh sát đẩy cửa tạo tiếng vang không nhỏ, ngược lại che giấu âm thanh túi du lịch rơi xuống mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!