Trước mặt nồi lẩu đang sôi nóng hổi.
Tạ Lệ không muốn ăn, phần lớn thời gian anh đùa bỡn bật lửa.
Anh nói với Tô Vân: "Cô đừng tới tìm tôi, chúng ta không thích hợp, sẽ lãng phí thời gian của cô."
Tô Vân hỏi anh: "Vậy cô cô của anh có trở về tìm anh hay không?"
Tạ Lệ nói: "Em ấy không phải cô cô của tôi."
"Đổi lời giải thích? Nữ thần?"
Tạ Lệ thở dài: "Cũng không phải, em ấy là bảo bối của tôi, được chưa?"
Đũa trong tay Tô Vân xuýt rớt: "Nói như anh vậy em cũng không vui hơn."
Tạ Lệ nói: "Em ấy có tới tìm tôi hay không cũng không quan trọng, tôi nhất định sẽ tìm được em ấy."
Tô Vân cảm thấy kỳ lạ: "Nhưng anh cũng không biết cô ấy ở đâu."
Tạ Lệ không nói gì.
Tô Vân nhìn anh, lén lút nói: "Em nghe nói lúc trước anh từng nhận một nhiệm vụ lớn?" Nói xong cô thấy Tạ Lệ nhìn mình, vội vã nói: "Cậu em nói, em có hỏi nhiệm vụ gì, cậu không chịu nói cho em biết."
Cậu của cô chính là đại đội trưởng của Tạ Lệ.
Tạ Lệ nói: "Ừ, tôi hỏi tôi, tôi cũng không nói cho cô biết."
"Không nói thì thôi." Tô Vân làm bộ không thèm để ý: "Em còn tưởng rằng anh và cô ấy có chuyện gì ly kỳ khúc chiết lắm."
Tạ Lệ cười, dựa vào cửa sổ, nhìn cô không lên tiếng.
Tô Vân ngẩng đầu lên, nhìn ra phía ngoài, lại nói: "Nếu người anh thích thật sự trở lại, em sẽ không tìm anh nữa."
Tạ Lệ hỏi cô: "Nghiêm túc không?"
"Đương nhiên nghiêm túc." Tô Vân nói: "Em là người rất có nguyên tắc."
Nói xong, cô dừng lại rất lâu, vẫn luôn nhìn ngoài cửa sổ, sau đó cô nói với Tạ Lệ: "Tạ Lệ, phố đối diện hình như có người đang nhìn chúng ta."
Tạ Lệ nghe vậy quay đầu nhìn sang.
Lúc này trời đã tối rồi, dưới đèn đường phía đối diện có một người đang đứng. Người này không quá cao, thân hình nhỏ nhắn gầy gò. Bởi vì khoảng cách hơi xa, cho nên không thấy rõ mặt, nhưng có thể nhìn được người đó luôn nhìn qua bên này.
Đột nhiên Tạ Lệ đứng lên.
Tô Vân chưa kịp hiểu xảy ra chuyện gì, Tạ Lệ đã quay người chạy ra ngoài. Phản ứng đầu tiên của Tô Vân là đuổi theo, cô cũng không quên cầm lấy túi xách của mình, nhưng đuổi tới cửa thì bị nhân viên cửa hàng ngăn lại, họ yêu cầu cô tính tiền.
Khi cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tạ Lệ đã nhanh chóng nhảy qua lan can, xuyên qua dòng xe cộ, chạy tới phố đối diện.
Lúc Tạ Lệ chạy đến phố đối diện, người đứng dưới ánh đèn đường đã không thấy.
Tim anh nhảy kịch liệt, không nhịn được thở dốc, anh lấm lét nhìn trái phải, xa xa nhìn thấy thân ảnh kia xuất hiện ở rìa đường, đang đi về phía trước.
Tạ Lệ không chút nghĩ ngợi đuổi theo.
Thân ảnh kia rất giống Thường Tiểu Gia, nhưng lúc này tư thế đi rất khập khễnh, nhìn ra được người này rất nỗ lực, nhưng không thể kéo dài khoảng cách với Tạ Lệ.
Tạ Lệ la lớn: "Tiểu Gia!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!