Lao động buổi sáng là ở công xưởng của nhà tù dán đế giày.
Tạ Lệ vừa mới ngồi xuống không lâu, đột nhiên Đại Hào đứng lên, cầm một sọt đế giày bên chân mình đi tới bên cạnh Tạ Lệ, đổ toàn bộ vào sọt của Tạ Lệ.
Cảnh sát trại giam đứng ở cửa lạnh lùng nhìn, không nói gì.
Những phạm nhân khác đều cúi đầu, chỉ dám yên lặng liếc nhìn.
Đại Hào cầm sọt không trở lại chỗ ngồi, đặt mông ngồi xuống.
Tạ Lệ quay người nhìn về phía cảnh sát trại giam, còn chưa nói, cảnh sát trại giam đã quát lớn: "Làm việc!"
Đại Hào nhìn Tạ Lệ, cười lạnh một tiếng.
Lúc này, Thường Tiểu Gia đứng lên, cánh tay nhỏ nhắn mang sọt của mình đi đến chỗ Đại Hào.
Cảnh sát trại giam rút dùi cui chỉ vào cậu, lớn tiếng nói: "Làm gì? Ngồi xuống!"
Thường Tiểu Gia nhìn về phía tên cảnh sát trại giam kia, âm thanh rất nhẹ: "Tại sao 3241 có thể đi lại?"
3241 là số hiệu của Đại Hào ở khu giam giữ.
Cảnh sát trại giam làm bộ không biết, chỉ lớn tiếng nói: "Ai đi? 3312 lập tức trở về chỗ ngồi của mình, ngồi xuống!"
Thường Tiểu Gia dừng bước, hỏi cảnh sát trại giam: "Cảnh sát số hiệu của anh là gì?"
Cảnh sát trại giam mặt âm trầm.
Thường Tiểu Gia nói: "Tôi hoài nghi anh thu hối lộ bao che phạm nhân, tôi sẽ đi đến kiểm sát bộ ngành báo cáo anh."
Nói xong, ánh mắt của cậu chậm rãi đảo qua nhà xưởng và ba cảnh sát trại giam khác: "Tôi tin tưởng các cảnh sát khác sẽ không bao che anh, ngược lại nhà xưởng này cũng có camera."
Thường Tiểu Gia không chờ cảnh sát trại giam đáp lại, mang theo sọt của mình chậm rì rì đi trở về, ngồi xuống tiếp tục dán đế giày.
Nhà xưởng trở nên an tĩnh dị thường.
Bốn ngục cảnh nhìn nhau, một tên cảnh sát trại giam đi tới bên cạnh Tạ Lệ cầm sọt của anh đi về phía Đại Hào, đem một nửa đế giày bỏ trở lại, xong lớn tiếng nói với Đại Hào: "Không được gây sự!"
Đại Hào phẫn nộ đến đỏ cả mặt, thần sắc hắn dữ tợn nhìn về phía Thường Tiểu Gia.
Thường Tiểu Gia không nhìn hắn, vẫn luôn cúi đầu rất nghiêm túc dán đế giày, mệt mỏi mới ngẩng đầu lên hoạt động cái cổ cứng ngắc.
Cơn tức giận của Đại Hào vẫn luôn ngột ngạt đến buổi chiều thông khí.
Ngày hôm nay hắn không chơi bóng rổ, dẫn một đám người đi đến dưới bóng cây. Còn chưa tiếp cận Thường Tiểu Gia thì mấy tên thủ hạ ở bên cạnh đứng lên, sắc mặt khó coi nhìn hắn.
Đại Hào cười lạnh một tiếng, đi thẳng đến trước mặt Thường Tiểu Gia hỏi cậu: "Làm sao? Cây này là của cậu?"
Thường Tiểu Gia nói: "Không phải."
Vừa nói cậu vừa lui về phía sau nửa bước, để Cao Viễn và La Vạn Xuân hai cái tên to con đứng trước mặt cậu, chắn ở giữa cậu và Đại Hào.
Đại Hào liếc nhìn Cao Viễn và La Vạn Xuân, nói: "Cậu làm vậy là có ý gì? Chúng tôi không thể ở đây hóng gió?"
Hắn nói xong câu đó, rất nhanh giơ một tay lên, nhìn cảnh sát trại giam hô: "Cảnh sát, 3312 chiếm đoạt cây này không cho chúng tôi đứng, như thế này có tính là đại ca trại giam hay không?"
Phép tắc trong ngục giam không giống bên ngoài. Trong ngục giam cảnh sát trại giam mới là người có quyền uy tuyệt đối, phạm nhân đầu cứng đến đâu đi nữa cũng không thể đắc tội với cảnh sát trại giam. Biện pháp thông minh nhất chính là đạp đường biên ngang làm cho đối phương phạm tội, cảnh sát trại giam tự nhiên sẽ giúp mình thu thập đối phương.
Đạo lý tất cả mọi người đều hiểu, thế nhưng xem ai có thể giữ được bình tĩnh. Từ trước đến giờ Đại Hào là loại người không nén được tức giận, bởi vì hắn rất coi trọng mặt mũi, người ở dưới mái hiên cũng không muốn cúi đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!