Chương 74: (Vô Đề)

Lúc bị Thường Tiểu Gia tát một cái, Diêu Vĩ như tỉnh mộng. Tuy hắn không nói, thế nhưng cũng giống như những người trong Hồng Phường, từ trước đến giờ không nhìn lọt Thường Tiểu Gia. Nhưng hắn lại không ngờ khi Thường Tiểu Gia đánh người, động tác lại nhanh như vậy hơn nữa còn rất đau.

Đợi khi hắn phản ứng lại, chỗ bị đánh lại càng sưng hơn. Trong nháy mắt hắn vừa thẹn vừa giận, hai tay nắm chặc, nhưng vẫn còn nhớ nơi này là Thường gia. Thường Tiểu Gia là con trai Thường Quan Sơn, nên hai tay buông xuống, quay đầu nhìn về phía Thường Quan Sơn.

Thường Quan Sơn vẫn bình tĩnh, lão nhìn Diêu Vĩ vung vung tay nói: "Cậu đi ra ngoài trước đi."

Diêu Vĩ không cam lòng, lên giọng nói: "Thường tiên sinh!"

Sắc mặt Thường Quan Sơn nhất thời chìm xuống, lạnh lùng nói: "Đi ra ngoài!"

Lúc này Diêu Vĩ mới không cam tâm tình nguyện đi ra ngoài.

Thường Tiểu Gia cầm súng trong tay, viền mắt hồng hồng nhìn Tạ Lệ.

Tạ Lệ theo bản năng nhìn súng trong tay của cậu, lập tức Thường Tiểu Gia dùng súng chỉ vào trán Tạ Lệ, hung ác nói: "Làm sao? Muốn cướp súng?"

Thường Quan Sơn dựa vào đầu giường, đột nhiên nở nụ cười, cười đến ho, rồi vừa ho vừa cười.

Thời Hoằng Tinh đi tới bên giường, rót nước cho Thường Quan Sơn.

Thường Quan Sơn nhận lấy nước uống, thở một hơi, mới lên tiếng: "Tiểu Gia, con thấy rõ cậu ta là ai sao?"

Thường Tiểu Gia nhìn Tạ Lệ, nói: "Con không hiểu."

Thường Quan Sơn lấy ngón tay chỉ Tạ Lệ: "Con mang người này về, có biết đây là một cảnh sát nằm vùng, từ trong ngục giam nó đã bắt đầu tiếp cận con, con cho rằng nó thật yêu con? Nó chỉ lợi dụng con trà trộn vào Hồng Phường, com xem một khi nó đắc thế, lập tức đá con bay ra ngoài, không chút lưu tình."

Hai mắt Thường Tiểu Gia đỏ chót, cậu chậm rãi mím chặt môi, nói: "Con không tin."

Thường Quan Sơn cười một tiếng, nói: "Con tự hỏi nó đi."

Tạ Lệ trầm giọng nói: "Tôi không có."

Thường Tiểu Gia nhìn anh.

Thường Quan Sơn nói: "Nó lừa chúng ta, con bắn chết nó, chuyện này ba ba sẽ không truy cứu con."

Thường Tiểu Gia không động thủ.

Đột nhiên Tạ Lệ nhìn Thường Tiểu Gia đưa tay ra. Anh thấy Thường Tiểu Gia không tránh né, nhẹ nhàng cầm tay có súng của Thường Tiểu Gia, nhắm ngay giữa trán mình, nhìn Thường Tiểu Gia nói: "Nếu như không tin anh, em nổ súng đi."

Thường Tiểu Gia vẫn không nổ súng.

Vẻ mặt Thường Quan Sơn ôn hòa, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người, yên tĩnh chờ đợi Thường Tiểu Gia quyết định.

Cuối cùng Thường Tiểu Gia bỏ súng xuống, cậu nhìn Thường Quan Sơn, nói: "Con muốn chứng cứ."

Thường Quan Sơn nói: "Chứng cứ? Con cho rằng đây là chỗ nào? Nơi này là tòa án sao? Con lại muốn chứng cứ từ ba?"

Thường Tiểu Gia đứng trước Tạ Lệ, thái độ kiên quyết: "Nếu không con sẽ không giết anh ấy, cũng sẽ không để cho người khác giết anh ấy."

Thường Quan Sơn khẽ thở dài, nói: "Tiểu Gia, con làm cho ba ba thất vọng rồi."

Sắc mặt Thường Tiểu Gia trắng bệch, Tạ Lệ đứng ở bên cạnh cậu, thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu dưới làn da trong suốt, cậu ngẩng đầu, hàm dưới hiện ra độ cong quật cường. Cậu nói với Thường Quan Sơn: "Con không thể không có Tạ Lệ, anh ấy chết con cũng chết."

Sắc mặt Thường Quan Sơn tối tăm không rõ, lão nhắm mắt, trầm mặc rất lâu, sau đó hỏi Thường Tiểu Gia: "Nếu như nó là cảnh sát, tiếp cận con lợi dụng con trà trộn vào nhà của chúng ta, con cũng không thèm để ý? Con muốn tiếp tục để nó ở bên người, mãi đến khi hại chết cả nhà chúng ta mới thôi?"

Thường Tiểu Gia nói: "Con sẽ đánh gãy chân anh ấy, nhốt anh ấy lại, không cho anh ấy đi đâu, cái gì cũng không cho anh ấy làm, chỉ cần anh ấy còn sống."

Mặt Thường Quan Sơn vốn âm trầm đột nhiên lộ ra một nụ cười cổ quái, lão nói: "Ngược lại cũng là con trai của ta." Cuối cùng lão phất phất tay: "Con dẫn nó trở về đi thôi, nhưng con phải nhớ kỹ, Tạ Lệ người này, từ nay về sau đã chết, nếu nó xuất hiện ở trước mặt ba, chỉ có thể là người chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!