Hà Xuyên Vân không gặp Tạ Lệ, quyển danh sách kia do Hà Xuyên Vân gọi người mang đến cho Tạ Lệ.
Bây giờ toàn bộ thế lực Hồng Phường ở Hải Cảng đều tràn ngập nguy cơ. Thường Quan Sơn mang theo Thường Tiểu Gia chạy trốn, buổi tối hôm ấy người mất tích còn có Thời Hoằng Tinh. Còn mẹ con Diệp Hinh Chi và Thường Tiểu Cát cũng đã bị bắt. Những người khác của Hồng Phường dồn dập bị lực lượng cảnh sát gọi đến điều tra, hạn chế rời khỏi Hải Cảng.
Lực lượng cảnh sát phong tỏa tất cả bến cảng, điều tra đường bờ biển, triệt để cắt đứt con đường vượt biên ra biển của Thường Quan, thế nhưng cũng có thể Thường Quan Sơn trốn chạy theo đường bộ.
Đối với Tạ Lệ mà nói, bắt được Thường Quan Sơn tất nhiên quan trọng, thế nhưng tìm được tung tích Thường Tiểu Gia càng cấp bách hơn.
Tạ Lệ xem lại toàn bộ quá trình hỏi cung Thường Tiểu Cát qua camera. Cảnh sát hỏi cái gì, hắn cũng không biết, không để lại một khẩu cung hữu dụng.
Sau đó Tạ Lệ mặc cảnh phục đi vào.
Thường Tiểu Cát vừa nhìn thấy Tạ Lệ, cười lạnh, lùi ra sau.
Tạ Lệ hỏi hắn: "Thường Quan Sơn ở nơi nào?"
Thường Tiểu Cát nói: "Tao thật sự không biết, mày biết con người của ba ba tao mà, mày cho là ông ấy bỏ lại tao và mẹ tao chạy trốn còn lưu lại hậu hoạn, nói cho tao biết ông ấy trốn nơi nào?"
Cuối cùng Thường Tiểu Cát vẫn không nói gì hết.
Vốn phải là thắng lợi hoàn toàn, nhưng vì vào thời khắc sống còn Du Chính Khôn không đủ nhân lực, không thể vừa kiểm tra hàng hóa ở cục hải quan đồng thời cho người vây bắt Thường Quan Sơn, cho lão thời gian đào tẩu.
Tất cả là dã tràng xe cát, làm mọi người đều khó chịu.
Lúc Tạ Lệ rời khỏi cục cảnh sát nhìn thấy một chiếc xe quân cảnh đậu ở cửa, cửa xe mở ra, có hai cảnh sát đem một chiếc xe lăn xuống.
Sau đó họ dìu một người ngồi vào xe lăn, người đó là Nguyễn Thu Viện.
Nguyễn Thu Viện còn rất tiều tụy, bao bọc quần áo rất dày, mặt tái nhợt được khăn quàng cổ che hết một nửa.
Tạ Lệ dừng bước.
Nguyễn Thu Viện nhìn anh gật đầu. Tạ Lệ đẩy cô đi cúng tế Trần Hải Mạn.
Mặt trước bia mộ đã bày đầy hoa tươi, hẳn là đồng đội của Trần Hải Mạn đã đến cúng tế trước.
Tạ Lệ cũng để bó hoa tươi của mình lên.
Nguyễn Thu Viện ngồi ở trên xe lăn, lẳng lặng nhìn bức ảnh trên mộ bia, nói: "Là Hà Xuyên Vân cứu tôi từ dưới biển lên, giao cho Thường Tiểu Gia, Thường Tiểu Gia đã cứu mạng tôi."
Tạ Lệ không nói gì.
Nguyễn Thu Viện tiếp tục nói: "Thường Tiểu Gia đã sớm biết thân phận chúng ta, nhưng không biết là từ khi nào. Tôi không hiểu tại sao cậu ấy không vạch trần chúng ta, còn trong bóng tối giúp chúng ta."
Tạ Lệ nhắm mắt, hai tay bỏ vào túi quần, mũi giày da đá đá tảng đá dưới đất: "Mẹ của em ấy bị Thường Quan Sơn giết chết."
Nguyễn Thu Viện ngơ ngác, nói: "Thì ra là như vậy. Tôi cho là cậu ấy đối với anh —— "
Tạ Lệ không biết, lúc trước anh cho là mình hiểu rõ Thường Tiểu Gia, nhưng bây giờ lại phát hiện có nhiều điều anh chưa biết về Thường Tiểu Gia.
Nguyễn Thu Viện nói: "Tôi nghe nói Thường Tiểu Gia bị Thường Quan Sơn bắt đi."
"Ừ." Tạ Lệ gật đầu.
Nguyễn Thu Viện hỏi: "Anh định làm như thế nào?"
Tạ Lệ nói: "Tiếp tục đuổi bắt Thường Quan Sơn."
Nguyễn Thu Viện nói: "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!