Chương 49: (Vô Đề)

Thường Tiểu Gia ngồi xếp bằng trên đầu xe ô tô, đột nhiên cậu đứng lên, ném mạnh lon bia trong tay vào trong đống lửa. Lửa trại bốc cao hơn, phát ra tiếng vang đùng đùng, nhất thời làm những người trẻ tuổi la hét, huýt gió.

Lúc Tạ Lệ đi tới bên cạnh xe thì Thường Tiểu Gia đang nhảy xuống xe, Tạ Lệ theo bản năng bước một bước dài, ôm Thường Tiểu Gia, để cậu xuống đất.

Nhưng Thường Tiểu Gia không thèm nhìn anh, đẩy anh ra, quay sang người trẻ tuổi bên cạnh muốn một điếu thuốc.

Những người vây quanh cậu phần lớn là huynh đệ trẻ tuổi của Hồng Phường, bọn trẻ này ở đơn đao hội đã gặp Tạ Lệ, nhìn thấy Tạ Lệ đến liền dồn dập chào hỏi: "Lệ ca." Còn có người châu đầu ghé tai xì xào bàn luận về Tạ Lệ.

Tạ Lệ không để ý, anh kêu một tiếng: "Tiểu Gia."

Thường Tiểu Gia không chú ý tới sự tồn tại của anh, để sát vào người bên cạnh xin lửa đốt thuốc ngậm vào miệng.

Cô gái kia cũng không quen biết Tạ Lệ, cô nhìn anh từ đầu đến chân, sau đó ôm lấy cánh tay Thường Tiểu Gia nũng nịu hỏi: "Gia thiếu, người này là ai?"

Lúc này Thường Tiểu Gia mới nhìn Tạ Lệ.

Tạ Lệ thoạt nhìn tiều tụy, một bộ quần áo đã mặc mấy ngày, chỉ vội vàng thay đổi áo khoác, tóc tai rối như tơ vò, trên cằm có vài vết thương, là do lúc dùng dao cạo không cẩn thận để lại, vết cắn trên cổ anh vẫn có thể thấy rõ ràng.

Thường Tiểu Gia thoạt nhìn cũng không tốt, mấy ngày không gặp Tạ Lệ người gầy đi trông thấy, quần áo thể thao liền mũ rộng rãi mặc lên người càng lộ vẻ gầy yếu.

"Anh là ai?" Thường Tiểu Gia hỏi Tạ Lệ, ngữ khí lạnh nhạt.

Tạ Lệ liếc nhìn Thường Tiểu Gia bị cô gái ôm lấy cánh tay, ôn hòa bình tĩnh nói: "Tiểu Gia, cùng tôi trở về đi."

Ngón tay Thường Tiểu Gia kẹp thuốc lá, cau mày nói: "Có bệnh." Cậu quay người muốn đi.

Tạ Lệ duỗi tay nắm lấy cổ tay cậu.

Lập tức Thường Tiểu Gia lấy điếu thuốc nhắm ngay mu bàn tay Tạ Lệ đè xuống, trong nháy mắt mặc dù hoàn cảnh ầm ĩ, cũng có thể nghe "Xèo" một tiếng, kèm theo mùi da thịt bị cháy khét lan tràn trong không khí.

Cô bé kia sợ hết hồn, không dám ôm Thường Tiểu Gia nữa, sững sờ tại chỗ.

Nhưng Tạ Lệ chỉ mạnh mẽ nhíu mày, mím chặt môi, cũng không thả tay Thường Tiểu Gia ra, anh nói: "Tiểu Gia, ngoan, cùng tôi đi về."

Lúc này, Đại Hào mang ba bốn thủ hạ đi về phía họ, còn chưa đến gần đã la lớn: "Nhá, lại tới thêm một người quen cũ?"

Tạ Lệ buông tay đang nắm chặt tay Thường Tiểu Gia ra. Anh chắn trước mặt Thường Tiểu Gia, nhìn Đại Hào nở nụ cười, nói: "Hào ca, đã lâu không gặp."

Đại Hào chủ động lại đây khiêu khích Thường Tiểu Gia, nhất thời hấp dẫn phần lớn người chú ý, ngay cả tiếng nhạc cũng bị người giảm âm. Tất cả mọi người đều nhìn qua bên này, còn có người nhảy lên mui xe muốn xem náo nhiệt.

Thường Tiểu Gia không nói lời nào, chỉ âm trầm nhìn Đại Hào.

Đại Hào tự tiếu phi tiếu nói: "Đừng, tao không phải là anh của mày, mày chỉ là con chó của Thường Tiểu Gia, mày với tao, người chó khác biệt." Hắn nói xong, một đám thủ phía sau đều cười lớn.

Tạ Lệ nghe đến không ít người nhỏ giọng nghị luận, nhưng anh không để ý, cũng không tức giận, chỉ nói: "Nhìn anh như vậy, chắc chân anh đã hoàn toàn khỏi?"

Đại Hào vừa nghe Tạ Lệ nhắc tới chân của hắn, nụ cười trở nên tàn nhẫn mấy phần: "Đúng, chân tao đã khỏi, ngày hôm nay nên thu thập tụi mày."

Tạ Lệ nói: "Thường Tiểu Gia không đua xe với anh."

Thường Tiểu Gia lạnh lùng nhìn Tạ Lệ.

Tạ Lệ không dự định cùng Đại Hào dây dưa cũng không muốn chọc giận Đại Hào, bây giờ chỉ muốn lập tức mang Thường Tiểu Gia về nhà, ôm cậu an an ổn ổn ngủ một giấc.

Đại Hào nghe vậy ồn ào cười nói: "Sao lại gấp như vậy? Thường Tiểu Gia muốn vội chạy về ngủ với con chó của mày sao?"

Thường Tiểu Gia lạnh lùng nói: "Mày không cần phải để ý tao có muốn trở về ngủ với con chó của mình hay không, ngược lại tao muốn trước tiên đánh gãy thêm một chân con chó què mày."

Thủ hạ Đại Hào cả giận nói: "Mày nói cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!