Thường Tiểu Cát không vừa lòng với phương thức xử lý chuyện này của Tạ Lệ.
"Cậu phải hiểu rằng những thứ đó không thể bị mất."
Tạ Lệ cầm ly rượu lên uống một hớp: "Quán bar là của Tiểu Gia." Chỉ cần anh không thể mang hàng đi ra ngoài, thì quán bar không tránh khỏi bị điều tra.
Thường Tiểu Cát nhìn anh: "Không nỡ liên lụy Tiểu Gia?"
Tạ Lệ bình thản đáp: "Liên lụy đâu chỉ là Tiểu Gia?"
Thường Tiểu Cát cười cười, một cánh tay dựa vào bàn ăn, gác một chân lên: "Ngược lại cậu làm tôi thất vọng."
Tạ Lệ không nói gì.
Đột nhiên, cửa phòng ăn bị người từ bên ngoài đẩy ra, đó là một cô gái trẻ xinh đẹp với mái tóc xoăn dài. Cô gái mặc một cái áo sơ mi rộng rãi xuất hiện ở trước cửa, áo sơ mi trên người cô dài đến đùi có lẽ là của Thường Tiểu Cát, thoạt nhìn bên trong cũng không mặc gì.
"Cát thiếu!" Ngữ khí cô gái nhẹ nhàng gọi, gọi xong mới chú ý trong phòng ăn có người.
Thường Tiểu Cát lạnh lùng nói: "Trở về, đừng có chạy lung tung."
Cô gái ngẩn người, thu lại nụ cười đáp: "Ồ." Cô lén lút nhìn Tạ Lệ rồi quay người rời đi.
Sau đó Tạ Lệ nghe trên thang lầu truyền đến tiếng người nói chuyện, anh đứng lên, nói: "Tôi cũng lên lầu."
Thường Tiểu Cát không lên tiếng, cầm ly rượu lên uống.
Tạ Lệ từ trong phòng ăn đi đến lầu hai, quả nhiên nhìn thấy Thường Tiểu Gia đứng ở cầu thang lầu hai đang nói chuyện với cô bé kia.
Không biết Thường Tiểu Gia nói cái gì, Tạ Lệ chỉ nghe cô gái cười nói: "Vậy em trở về phòng trước."
Tạ Lệ nhìn thấy cô gái đi vào phòng Thường Tiểu Cát, anh hỏi Thường Tiểu Gia: "Cậu nói với cô ấy cái gì?"
Thường Tiểu Gia nói: "Tôi nói anh của tôi là tên xấu xa."
Tạ Lệ không khỏi buồn cười, đi thẳng đến trước mặt Thường Tiểu Gia, hỏi: "Cô bé kia nói thế nào?"
Thường Tiểu Gia nói: "Cô ấy nói cô cảm thấy anh trai tôi rất tốt." Dừng lại một lúc, Thường Tiểu Gia lại nói: "Cũng có thể cô ấy không để ý Thường Tiểu Cát có phải là người xấu hay không."
Tạ Lệ chậm rãi đi tới trước mặt cậu: "Cậu tính toán đến đâu rồi?"
Thường Tiểu Gia nhìn anh: "Tìm anh."
Tạ Lệ rất muốn ôm Thường Tiểu Gia hôn cậu, nhưng Thường Tiểu Cát lúc nào cũng có thể tới, cuối cùng vẫn nắm tay cậu, nói: "Chúng ta trở về đi thôi."
Vào cửa Thường Tiểu Gia nói: "Tôi còn nhờ cô ấy giúp tôi xin chữ ký Đằng Tùng."
Tạ Lệ đẩy cửa kéo Thường Tiểu Gia vào, đóng cửa khóa trái phòng, anh ôm ngang cậu đi vào phòng vệ sinh, nói: "Đằng Tùng là ai?" Anh từng nghe đâu đó cái tên này.
Thường Tiểu Gia giơ tay ôm cổ anh: "Một minh tinh."
Tạ Lệ nói: "Ồ. Cô ta có thể xin chữ ký minh tinh?" Anh để Thường Tiểu Gia ngồi trên bồn rửa tay, đột nhiên tò mò hỏi cậu: "Đằng Tùng dung mạo ra sao?"
Thường Tiểu Gia lấy điện thoại trong túi quần ra, cúi đầu chuyên chú ở trong điện thoại di động tìm được một tấm hình, đưa cho Tạ Lệ.
Tạ Lệ liếc nhìn, nói: "Cũng khá đó." Một lúc sau lại hỏi: "Tôi đẹp hay anh ta đẹp hơn?"
Thường Tiểu Gia nâng hai chân để trên bồn rửa tay, tay cánh tay ôm lấy đầu gối, nhìn Tạ Lệ nói: "Anh đẹp trai hơn."
Tạ Lệ nở nụ cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!