Tạ Lệ cõng Thường Tiểu Gia từ lầu hai đi xuống, vừa tới tiền sảnh lầu một thì nhìn thấy Thường Tiểu Cát từ bên ngoài đi vào.
Thường Tiểu Cát nhìn thấy bọn họ, dừng bước.
Tạ Lệ cũng dừng lại, cảm giác tay Thường Tiểu Gia vẫn ôm bả vai mình thật chặt, hiển nhiên không có ý định thả ra, vì vậy cũng không để Thường Tiểu Gia xuống.
Thường Tiểu Cát bình thản nói: "Buổi tối cùng nhau ăn cơm."
Tạ Lệ nghe Thường Tiểu Gia ghé vào lỗ tai mình nói một tiếng: "Không." Ngữ khí không hung ác, thái độ cũng rất kiên quyết.
Thường Tiểu Cát nhìn cậu.
Thường Tiểu Gia ở bên tai Tạ Lệ, nói: "Chúng ta đi."
Vì vậy Tạ Lệ tiếp tục đi ra ngoài.
Thường Tiểu Cát đứng ở cửa chặn đường bọn họ.
Tạ Lệ cõng Thường Tiểu Gia đi tới cửa, nói với Thường Tiểu Cát: "Làm phiền Cát thiếu nhường đường một chút."
Thường Tiểu Cát không nhìn Tạ Lệ, chỉ nói với Thường Tiểu Gia: "Đêm nay em phải đi."
Thường Tiểu Gia vẫn nói: "Em không đi."
Thường Tiểu Cát khẽ thở dài một hơi, ngữ khí giống như dỗ con nít cũng giống như bất đắc dĩ: "Thường Tiểu Gia."
Thường Tiểu Gia ôm Tạ Lệ, đem mặt chôn trên vai anh, mềm mại nói: "Tạ Lệ tôi đói."
Tạ Lệ nhìn về phía Thường Tiểu Cát, ngữ khí hơi lạnh lùng một chút: "Cát thiếu, tôi mang Gia thiếu đi ăn cơm trưa."
Ánh mắt Thường Tiểu Cát âm lãnh.
Tạ Lệ không muốn trở mặt với Thường Tiểu Cát, trong lòng anh suy đoán, thái độ Thường Tiểu Cát cứng rắn nhất định sẽ không cho Thường Tiểu Gia đi, mình có nên vì Thường Tiểu Gia ra tay với Thường Tiểu Cát hay không.
Lúc anh còn chưa có đáp án, thì nhìn thấy Thường Tiểu Cát đưa tay về phía Thường Tiểu Gia, nhất thời phản ứng thân thể nhanh hơn đại não ngăn tay Thường Tiểu Cát đưa về phía mặt Thường Tiểu Gia.
Thường Tiểu Cát rút cánh tay bị Tạ Lệ đánh, nhìn anh dò xét.
Thường Tiểu Gia ngẩng đầu lên, nói: "Em đã nói anh ấy là bảo vệ của em, không được em đồng ý, anh ta sẽ không để cho người khác đụng vào em."
Thường Tiểu Cát nghe vậy đột nhiên nở nụ cười, hắn nói với Thường Tiểu Gia: "Sao lại căng thẳng như vậy? Anh cũng không làm gì, cậu ta trung tâm với em là chuyện tốt."
Nói xong, hắn nhìn Thường Tiểu Gia nói: "Anh chỉ nghe nói em bị bệnh, muốn xem em có bị sốt hay không."
Thường Tiểu Gia nhẹ giọng nói: "Em đã khỏe, em muốn đi Thịnh Ký ăn cháo."
Thường Tiểu Cát vẫn như cũ khẽ mỉm cười: "Đi thôi, buổi tối anh gọi điện thoại cho em."
Thường Tiểu Gia không tỏ rõ ý kiến, chỉ nằm nhoài trên lưng Tạ Lệ dùng chân gắp gắp eo anh, giục anh: "Đi."
Thường Tiểu Cát không chắn ở cửa, chờ Tạ Lệ cõng Thường Tiểu Gia đi ngang qua, hắn nói với Tạ Lệ: "Chăm sóc tốt Gia thiếu gia."
Tạ Lệ quay đầu lại nhìn hắn, gật gật đầu.
Thường Tiểu Gia để Tạ Lệ cõng mình đi đến ga ra, cậu chọn một chiếc xe thể thao, leo xuống lưng Tạ Lệ ngồi vào ghế phó lái.
Tạ Lệ ngồi ở chỗ điều khiển, lúc khởi động ô tô hỏi Thường Tiểu Gia: "Muốn cùng anh trai ăn cơm tối?"
Thường Tiểu Gia lắc đầu, sắc mặt vào đôi môi tái nhợt, cậu nhấn cửa sổ xuống, nói: "Không để ý tới hắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!