Thông tin truyện

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc


Giới thiệu

Năm mười tám tuổi, Hứa Niệm Sênh trót đem lòng yêu bạn của cậu mình, một người đàn ông lớn hơn cô vài tuổi. Ngày nhận được kết quả thi đại học, cô gom hết can đảm thổ lộ lòng mình với anh nhưng lại bị anh phũ phàng từ chối. 

Bẵng đi ba năm, hai người tình cờ gặp lại nhau. Người đàn ông cô từng đem lòng thương mến, là ánh trăng sáng trong lòng cô nay đã trở thành một vết đen trong quá khứ mà cô muốn quên đi. Cô cảm thấy xấu hổ, muốn chứng tỏ mình không còn tơ vương gì đến anh nữa, chủ động lên tiếng: “Chú Tống.”

Người đàn ông khựng lại, sau đó lặp lại lời cô: “Chú Tống?”

Hứa Niệm Sênh tỏ ra lễ phép: “Chú bằng vai phải lứa với cậu của cháu mà.”

Người đàn ông cười khẩy: “Được thôi.”

Nhưng sau đó, vận xui của Hứa Niệm Sênh tới rồi. Người hướng dẫn sắp xếp cho cô đi thực tập, không ngờ vừa vào công ty mới phát hiện ra ông chủ lại là quá khứ không muốn nhắc đến của cô. 

“…”

Kỳ thực tập này cũng không nhất thiết phải làm nữa.

Hứa Cẩm Ngôn hay tin cháu gái mình tới công ty của người anh em tốt của anh ấy thực tập liền gửi gắm nhờ đối phương chăm sóc. Đối phương đồng ý, còn nói lời giữ lời. Không chỉ giúp cô gái nhỏ thuê nhà, ngay cả khi cô ốm anh cũng tranh thủ thời gian tới chăm sóc, trong công việc lại còn cho không ít cơ hội rèn luyện năng lực. Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy mình quả là có mắt nhìn người, người anh em tốt của anh ấy quả thực rất đáng. 

Sau đó, người anh em tốt của anh ấy gặp phải một chuyện khó xử. Đối phương đang theo đuổi một cô gái. Hứa Cẩm Ngôn, với tư cách là người đàn ông đã có gia đình, liền nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm theo đuổi vợ cho người ta. 

Sau một chuyến công tác trở về, Hứa Cẩm Ngôn ghé qua thăm cháu gái, bấm chuông cửa một lúc, cửa vừa mở đã nhìn thấy người anh em chí cốt của mình ăn vận chỉnh tề đứng ngay ở cửa lúc nửa đêm. 

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Ngốc quá đi mất, mình coi người ta như anh em thân thiết, nhưng nào biết đối phương lại muốn gọi mình là cậu.

Danh Sách Chương