Chương 39: Ngồi với tôi một lát

Sáng hôm sau Hứa Niệm Sênh vừa thức dậy đã nghe cô giúp việc nói Tống Mạch Xuyên đã đi làm rồi, cô sợ hết hồn, vội vàng nhìn đồng hồ. Ơ kìa, vẫn còn sớm mà. Có người say bí tỉ mà hôm sau vẫn dậy sớm đi làm được, hèn chi người ta làm sếp. 

Cô ngồi ăn sáng một mình trong phòng bếp, hôm nay không có khẩu vị lắm, ăn không thấy ngon miệng. Tới lúc đến công ty còn suýt muộn giờ vì trên đường kẹt xe. 

Đến đúng giờ làm việc, nhưng thực tế thì Hứa Niệm Sênh đã rất rảnh rỗi rồi, ngày mai cô sẽ thu dọn đồ đạc rời đi. Bây giờ cô ngồi ở vị trí làm việc chơi game giết thời gian cũng không ai thèm quản. Cô buồn chán đến mức đặt trà sữa, tranh thủ lúc xuống lấy đồ ăn ngoài thì đi dạo một vòng dưới lầu. Dân làm công ăn lương mà không biết trốn việc sao đành?

Cô thậm chí còn biết cách né tránh sếp và các vị lãnh đạo, chủ yếu là lợi dụng điểm mù. 

Lúc xách trà sữa chuẩn bị vào thang máy thì bỗng nhiên bị người ta gọi lại, Hứa Niệm Sênh quay đầu, nhìn thấy người đến, sắc mặt không đổi.

"Chu Kiêu, có việc gì không?" Hứa Niệm Sênh đáp.

Người gọi cô lại chính là một trong tám thực tập sinh còn lại, người ban đầu không cùng bộ phận với Hứa Niệm Sênh. Đối phương hiện tại vẫn đang ở bộ phận phát triển.

Hứa Niệm Sênh nghe thấy cậu ta hỏi: "Vừa nãy ăn trưa ở căng tin, nghe các thư ký khác trong văn phòng của cậu nói chuyện, bảo ngày mai cậu sẽ nghỉ việc, chuyện này là thật sao?"  

"Thật, có vấn đề gì không?"

Chu Kiêu sau khi nhận được câu trả lời khẳng định thì khựng lại một chút, sau đó nói: "Chuyện hôm thứ Hai chẳng phải đã được đính chính rồi sao? Tại sao cậu vẫn muốn nghỉ việc, là do công ty yêu cầu à?"

Nhìn sắc mặt của cậu ta, chắc là đã tự biên tự diễn ra một màn kịch Hứa Niệm Sênh vì tin đồn nhảm nhí mà bị công ty khuyên nghỉ, cái gọi là đính chính kia chắc là để giữ gìn danh tiếng cho trợ lý Giang. 

Hứa Niệm Sênh cất giọng hờ hững: "Không phải, tôi chủ động xin nghỉ việc."

Thế là cô nghe thấy những lời này, Chu Kiêu nói: "Hứa Niệm Sênh, cho dù cậu có tin hay không, tôi vẫn luôn tin tưởng cậu, danh sách chuyển chính thức tháng sau là công bố rồi, biết đâu cậu lại làm được, không cần thiết phải bỏ cuộc giữa chừng vào phút chót như vậy."

Ấn tượng của Hứa Niệm Sênh về Chu Kiêu đại khái vẫn dừng lại ở lúc trước Tết, cậu ta thỉnh thoảng lại đến lấy lòng cô, chủ đề nói chuyện thỉnh thoảng lại nhắc đến cô, cuối tuần sẽ tổ chức các buổi tụ tập rủ mọi người đi chơi. Đáng tiếc là Hứa Niệm Sênh đôi khi cảm thấy bản chất sự việc rất dễ nhìn thấu, khi cô không muốn ra ngoài thì chẳng ai rủ được cô đi.

Mấy lần đều không rủ được, Chu Kiêu cũng đành thôi, hoặc là nói những người khác ít nhiều cũng nhìn ra tâm tư của cậu ta, lười làm nền cho màn kịch túy ông chi ý bất tại tửu – ý của người say không nằm ở rượu này. Thái độ không phản hồi, không hứng thú của cô, thông thường không phải ai cũng có thể kiên trì theo đuổi được. Nếu cô thực sự muốn chọn, những người ưu tú xung quanh cũng rất nhiều. Học vấn và năng lực của Chu Kiêu có lẽ đều không tệ, bản thân cậu ta cũng có chút cảm giác ưu việt, mặc dù đang theo đuổi Hứa Niệm Sênh, nhưng trước khi biết khó mà lui, cũng chưa từng thừa nhận với người khác. 

Hứa Niệm Sênh vẫn là hơi rảnh rỗi quá, dù sao rảnh cũng là rảnh, thế là ngước mắt nhìn Chu Kiêu nói: "Có một chuyện thực ra chưa nói với các cậu, dù sao cũng coi là chuyện riêng của tôi."

Chu Kiêu "a" một tiếng, không hiểu ý của cô.

Giọng điệu Hứa Niệm Sênh rất bình tĩnh: "Tháng Mười năm ngoái lúc vào làm, tôi đã được tuyển thẳng nghiên cứu sinh rồi, tôi nghỉ việc là vì phải quay lại đi học."

Nói xong câu này, sắc mặt Chu Kiêu thay đổi vô cùng đặc sắc.

Cô tiếp tục nói: "Trước khi email tố cáo hôm thứ Hai được gửi đi, đơn xin nghỉ việc của tôi đã gửi cho phòng nhân sự rồi, cho nên chuyện nói trong thư tố cáo, thực ra ngay từ đầu đã rất nực cười."

Môi Chu Kiêu mấp máy, "Vậy sao ban đầu cậu không nói cậu phải về học nghiên cứu sinh?"

Hứa Niệm Sênh nhếch môi cười với cậu ta một cái: "Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Đây là chuyện riêng của tôi."

Người trước mặt sắc mặt cứng đờ thấy rõ, một lúc sau Hứa Niệm Sênh nghe thấy cậu ta do dự hỏi một câu: "Vậy cậu có biết ai là người tố cáo cậu không?"

Câu hỏi này đủ thẳng thắn, Hứa Niệm Sênh nghe xong cũng cười đầy ẩn ý: "Không quan trọng."

Cô càng nói nhẹ tênh, càng làm nổi bật lên việc kẻ nghĩ quẩn đi tung tin đồn về cô là kẻ không biết buông bỏ đến mức nào. 

Nói đến nước này rồi, Hứa Niệm Sênh còn muốn xem Chu Kiêu có thể nói ra lời gì nữa, kết quả giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên. 

"Hứa Niệm Sênh."

Sự xuất hiện bất thình lình của Tống Mạch Xuyên khiến Hứa Niệm Sênh cứng đờ người trong giây lát. Cô không bị mất trí nhớ, chuyện tối qua vẫn còn nhớ như in. Mặc dù lúc ấy Tống Mạch Xuyên đã say rồi, nhưng việc cô bị vấp mà ngã nhào vào người anh vẫn là một sự thật này khiến người ta vô cùng xấu hổ.

"Tống tổng." Cô quay đầu lại ngoan ngoãn chào hỏi, nghĩ nát óc cũng không hiểu, rốt cuộc Tống Mạch Xuyên xuống lầu từ lúc nào?

Chu Kiêu đương nhiên cũng nhận ra Tống Mạch Xuyên, cậu ta cũng chào hỏi theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!