Chương 34: Nếu cô có tội…

Ngày hôm sau, khi chuông báo thức vang lên, Hứa Niệm Sênh ngồi bên giường tự khởi động lại chính mình mất chừng mười phút, cuối cùng cảm thấy CPU của mình cháy khét lẹt rồi. Cô đúng là, tuyệt đối không được uống rượu, nhất là càng không được ở bên ngoài uống lung tung. Say mất kiểm soát hành vi thì thôi đi, nhưng vì sao cô lại không bị mất trí nhớ? Vì sao chứ? Chỉ vỏn vẹn mười phút hồi tưởng mà cảm giác còn dài hơn hai mươi mốt năm cuộc đời của cô.

Chuyện trong tiệc tối cơ bản có thể bỏ qua không tính, nhưng cảnh tượng trong xe, những lời nói càn rỡ to gan lớn mật của cô, rồi cả cảnh Tống Mạch Xuyên dìu cô lên lầu khi về đến khu chung cư, tất cả đều hiện rõ mồn một trước mắt. Trời ơi, cô muốn chết quách đi cho xong! Chưa bao giờ cô có khao khát muốn xóa sổ một người khỏi cuộc đời mình như bây giờ. Tối qua rốt cuộc cô đã nói cái gì! Đã làm cái gì vậy trời!

Đêm qua về đến cửa nhà, cô dùng vân tay mở khóa, sau đó dưới sự giám sát và nhắc nhở của Tống Mạch Xuyên mới đi tẩy trang rửa mặt, váy trên người cũng chẳng thay, cứ thế ngủ một mạch đến sáng. Bộ váy có giá trị lên tới bảy con số cứ thế bị cô làm cho nhăn nhúm.

"…"

Nhìn điện thoại, hôm nay còn không phải là cuối tuần, cô lại càng suy sụp hơn. Lại lần nữa muốn chết. Đôi khi phận làm công ăn lương thật sự rất mong manh.

Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, cuối cùng mang theo tâm trạng vô cùng phức tạp, ấn mở khung chat với Tống Mạch Xuyên. Tin nhắn xin nghỉ phép đã viết đi sửa lại nhiều lần nhưng mãi vẫn không đủ dũng khí để gửi đi.

Khi cô còn đang do dự, đối phương đột nhiên gửi đến một tin: [Tỉnh chưa?]

Hứa Niệm Sênh: "…"

Lúc này giả chết có còn kịp không?

Cô còn đang nghĩ nên trả lời thế nào thì bên kia trực tiếp gọi điện tới. Cô run rẩy bấm nghe, đầu tiên là một thoáng im lặng, sau đó giọng nói của Tống Mạch Xuyên vang lên từ điện thoại.

"Tỉnh táo chưa?"

"…"

Bây giờ nghe thấy giọng nói này cô có cảm giác ngón chân mình sắp bắt đầu đào móng công trình lớn rồi. Thôi thì rửa tội cho xong đi!

Giọng Hứa Niệm Sênh vẫn còn khàn đặc vì say rượu, cô khẽ "ừ".

"Vừa nãy gõ chữ lâu như vậy là muốn gửi tin nhắn gì? Muốn xin nghỉ hay là đến nhận tội?"

Hứa Niệm Sênh suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy anh. Cô im lặng.

Nhưng Tống Mạch Xuyên dường như rất kiên nhẫn, ở đầu dây bên kia, anh cũng im lặng.

Không biết qua bao lâu, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng mở miệng: "Tống tổng, nếu tôi nói, tôi là người hễ uống rượu vào là sẽ quên sạch, không nhớ bất cứ chuyện gì, anh…"

"Tôi tin." Tống Mạch Xuyên ngắt lời cô.

Hứa Niệm Sênh: "…"

"Vậy nên," giọng Tống Mạch Xuyên tiếp tục vang lên, "hôm nay có đi làm được không?"

Đường đi lại hẹp hơn rồi Tống tổng ơi.

Hứa Niệm Sênh há miệng muốn nói gì đó, anh lại nói tiếp: "Có thể đi muộn, nhưng không thể vắng mặt."

Nô lệ tư bản nghe xong mà nước mắt lưng tròng. 

Sau khi cúp điện thoại, đồng chí Tiểu Hứa hoàn toàn tỉnh táo, cô thay chiếc váy đáng thương trên người ra, sáng sớm tinh mơ đã phải đi tắm rửa. Tỉnh táo hẳn, cô vội vàng thay quần áo, vơ lấy đồ đạc rồi phóng ra ngoài. Tống Mạch Xuyên rất chu đáo, tối qua còn cẩn thận giúp cô sạc điện thoại. 

Trên đường đi làm, đầu óc Hứa Niệm Sênh chỉ nghĩ đến chuyện sắp được nghỉ Tết, có xấu hổ mấy thì cố nhịn chút là xong. Đằng nào cũng là thực tập sinh, cùng lắm thì xin nghỉ việc thôi. Đằng nào cũng còn phải đi học ba năm nữa, cô có thể block Tống Mạch Xuyên thêm ba năm. Qua ba năm sau, ai rồi cũng quên hết cảnh tượng xấu hổ này thôi.

Khi thực sự bước chân vào cửa công ty, Hứa Niệm Sênh nhìn điện thoại, muộn khoảng mười phút. Vẫn trong phạm vi kiểm soát được. Cô tiện tay mua bữa sáng và cà phê Americano ở dưới lầu, sau đó quay về chỗ ngồi, tiếp đó cả buổi sáng không thấy bóng dáng Tống Mạch Xuyên đâu. Hứa Niệm Sênh vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa không quên thỉnh thoảng liếc nhìn về phía văn phòng tổng giám đốc.

Sau đó mới biết, sáng nay anh không đến công ty.

"…"

Được lắm!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!