Chương 6: Ông chủ chính là quá khứ muốn quên đi

Sau khi làm quen sơ bộ, Hứa Niệm Sênh được biết anh chàng tóc xanh trước mặt tên là Mục Hi Gia, còn người có vẻ ngoài hiền lành hơn tên là Hoắc Thừa. Cả hai đều là nghiên cứu sinh năm hai. Còn Trương Thụ và Tạ Thụy Hàm mà họ vừa nhắc đến, đều là những nghiên cứu sinh tiến sĩ mà giáo sư Trần đã nhận vào năm nay.

Có lẽ vì tính cách của hai người sư huynh này quá hướng ngoại, Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không cảm thấy ngại ngùng, bầu không khí không hề gượng gạo mà ba người thậm chí còn kết bạn với nhau. Không những thế, vừa nhìn WeChat, cô đã thấy mình được thêm vào một nhóm chat nhỏ gồm năm người.

Tạ Thụy Hàm: [?]

Trương Thụ: [?]

Mục Hi Gia: [Hai sư huynh, chúng ta có sư muội rồi.]

Hoắc Thừa: [Chào mừng sư muội gia nhập!]

Mọi chuyện diễn ra cho đến đây đều rất bình thường, cho đến khi Hứa Niệm Sênh lại nhìn thấy hai đàn anh chưa từng gặp mặt hỏi một cách chân thành trong nhóm:

Tạ Thụy Hàm: [Sư muội nam ư?] 

Trương Thụ: [Nếu là sư muội nam thì tôi cũng chấp nhận!]

Hứa Niệm Sênh: "…"

Đúng là một đám người quái thai dị hợm!

Đám sư huynh này càng nhìn càng thấy lạ lạ, đến cả vị giáo sư hiền từ như phật kia, vào mắt cô cũng dần biến vị.

Giáo sư Trần hoàn toàn không biết, chỉ trong một thời gian ngắn, danh tiếng của mình đã bị hủy hoại triệt để. Hôm nay, ông ấy không tìm thấy lỗi sai nào nên không hề trách mắng sinh viên. Thêm vào đó, vì vừa nhận thêm một sinh viên, ngay cả anh chàng tóc xanh lôi thôi thường ngày trong mắt ông ấy cũng trở nên dễ nhìn hơn hẳn.

"Không nói chuyện với các cậu nữa," Giáo sư Trần liếc nhìn đám học trò vừa thương vừa ghét kia, "Thầy đưa sư muội của các cậu đi bàn chuyện sắp tới, các cậu cứ tiếp tục làm việc đi."

Vừa nghe câu này, anh chàng tóc xanh không thể cười nổi nữa. Một lúc lâu sau, anh ta thành thật nhìn giáo sư Trần: "Thầy ơi, hay là thầy nhận thêm vài sư đệ, sư muội nữa đi ạ?"

Lời đề nghị kết thúc bằng một cái liếc mắt của giáo sư.

Hoắc Thừa đứng bên cạnh nhìn anh ta với vẻ mặt thương cảm, lại tiếp tục cặm cụi ghi lại số liệu thí nghiệm. Còn Hứa Niệm Sênh thì theo thầy vào văn phòng.

"Tiểu Hứa này," Giáo sư Trần đặt bình giữ nhiệt sang một bên, lấy ra một xấp tài liệu từ ngăn kéo, thái độ đặc biệt thân thiện, "Đây là một số tài liệu thầy in ra, có thời gian thì xem thử đi, nếu có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi thầy hoặc các sư huynh của em."

Hứa Niệm Sênh đột nhiên im lặng. Cô còn chưa chính thức vào phòng thí nghiệm mà đã cảm nhận được sự "đáng sợ" của vị giáo sư này rồi.

"Vâng, cảm ơn thầy ạ." Hứa Niệm Sênh bình tĩnh nhận lấy xấp tài liệu dày cộp.

Rồi giáo sư Trần lại lấy ra một tập tài liệu khác, đây mới là việc chính mà ông ấy muốn nói.

"Tiểu Hứa, việc học lên cao học của em bây giờ không có vấn đề gì rồi, năm cuối còn dài, không cần vội vào phòng thí nghiệm, em có muốn đi thực tập không?"

Thực tập?

Không phải Hứa Niệm Sênh không muốn đi, chỉ là chưa kịp sắp xếp thôi. Nhìn thái độ của giáo sư Trần, dường như ông ấy còn bao cả việc thực tập cho sinh viên thì phải. 

"Công ty này có hợp tác với phòng thí nghiệm của chúng ta, sư huynh Hoắc Thừa của em trước đây cũng từng thực tập ở đó, đãi ngộ không tệ. Nếu em có hứng thú, thầy sẽ giới thiệu em đến đó."

Hứa Niệm Sênh cúi xuống nhìn tên công ty trên tài liệu, cũng không xa lạ gì, cô thường thấy trên mạng. Đó là một công ty điển hình trong lĩnh vực sản phẩm điện tử mới nổi, phía sau có tập đoàn lớn chống lưng, trong số các lựa chọn thực tập thì gần như là lựa chọn tuyệt vời nhất.

Hứa Niệm Sênh biết mình không có lý do gì để từ chối, liền thoải mái chấp nhận lời đề nghị tốt bụng của giáo sư.

"Được rồi, về làm một bản sơ yếu lý lịch rồi gửi cho thầy, thầy sẽ gửi cho người phụ trách bên đó. Nếu không có vấn đề gì thì em có thể đi làm được luôn."

Ngay cả quy trình phỏng vấn cũng có thể bỏ qua. Hứa Niệm Sênh bắt đầu tò mò về mức độ hợp tác mà giáo sư Trần nhắc tới rốt cuộc sâu đến mức nào.

Sau khi về, cô lên mạng tìm kiếm công ty có tên là "Hành Xuyên" đó, thấy không ít người chia sẻ kinh nghiệm thực tập hoặc đi làm tại đây. Trong mười bài thì có tám bài khen công ty tốt, hai bài còn lại thì nói rằng công ty có quá nhiều "trâu bò bán mạng" và rất khó để được nhận vào. Trong khoảnh khắc đó, Hứa Niệm Sênh đã nghi ngờ công ty này mua thuỷ quân seeding hộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!