Hôm sau là thứ Bảy, Hứa Niệm Sênh không đặt báo thức, cộng thêm việc đêm qua lại thức khuya không có gì bất ngờ, cô ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, cũng bỏ lỡ luôn giờ ăn sáng. Lúc thức dậy nhìn thấy Tống Mạch Xuyên ngồi trên sô pha, cô còn hơi ngẩn ngơ, một lúc sau mới phản ứng lại, đây là nhà người ta mà.
"Chào buổi sáng." Hứa Niệm Sênh chào.
Tống Mạch Xuyên ngước mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, nhẹ giọng nói: "Trưa rồi."
Hứa Niệm Sênh vào bếp rót cho mình cốc nước, sau đó ngồi xuống ghế sô pha đơn bên cạnh hỏi anh: "Anh dậy lúc mấy giờ thế?"
Tống Mạch Xuyên: "Tám rưỡi, sao vậy?"
Hứa Niệm Sênh: "…Cuối tuần dậy sớm thế làm gì ạ?"
Tống Mạch Xuyên điềm nhiên trả lời: "Đi tập gym."
Một nhà tư bản rất có kỷ luật và có ý thức quản lý vóc dáng. Ánh mắt Hứa Niệm Sênh bất giác liếc nhìn Tống Mạch Xuyên, thảo nào dáng người anh đẹp thế, đều là sự tích lũy của mồ hôi và thời gian cả. Tiểu Hứa nể phục.
Tống Mạch Xuyên nói xong cũng không quên nói với Hứa Niệm Sênh đôi lời: "Có thời gian em cũng nên đi vận động một chút, đừng cứ ru rú trong phòng mãi, không muốn đi phòng gym thì chạy bộ trên máy ở nhà cũng được."
Trong nhà Tống Mạch Xuyên có một số thiết bị tập thể dục, chỗ gần ban công có đặt một máy chạy bộ, còn có cả tạ tay các thứ. Hứa Niệm Sênh im lặng không nói, nói về thiết bị tập thể dục thì nhà cô cũng không thiếu, biệt thự ba tầng cơ mà, có hẳn một phòng chuyên để các loại dụng cụ tập gym, ngoại trừ cậu và mợ cô thỉnh thoảng sủng hạnh, một số cái sắp phủ bụi cả rồi.
Trong thời gian cuối tuần, Hứa Niệm Sênh đại khái cảm nhận được lịch trình thường ngày của Tống Mạch Xuyên, một người đàn ông rất kỷ luật.
Cuối tuần Hứa Niệm Sênh mỗi ngày chỉ ăn khoảng hai bữa, bữa trưa và bữa tối. Ăn đêm kiểu này, thỉnh thoảng một lần thì được, chứ không thể ngày nào cũng ăn.
Cuộc sống dưới cùng một mái nhà với Tống Mạch Xuyên thoải mái hơn Hứa Niệm Sênh tưởng tượng nhiều. Thứ nhất là đồ đạc dự trữ ở chỗ Tống Mạch Xuyên thực sự rất nhiều, ban công phòng ngủ cho khách mà Hứa Niệm Sênh ở cũng được lắp thiết bị phơi đồ. Thứ hai là anh rất biết giữ chừng mực, có việc gọi cô nhất định sẽ gõ cửa trước, nói chuyện phiếm cũng không mạo phạm ai. Thực sự đã cho Hứa Niệm Sênh một ảo giác như đang ở nhà.
Thứ Hai, Hứa Niệm Sênh dậy sớm đi làm, lúc ngồi cùng bàn ăn với Tống Mạch Xuyên, mặt cô xanh lét.
Tống Mạch Xuyên thấy vậy cũng không lấy làm lạ: "Tối qua mấy giờ ngủ?"
Hứa Niệm Sênh: "Một giờ, sớm lắm rồi, chỉ là dậy sớm quá thôi."
"…"
Tống tổng cũng không biết cô có ý kiến gì về giờ làm việc không nữa.
"Lát nữa đi xe tôi đến công ty nhé?" Tống Mạch Xuyên hỏi.
Hứa Niệm Sênh lắc đầu như trống bỏi: "Thôi ạ, thôi ạ."
Sắp nghỉ việc rồi, dính tin đồn với sếp thì không hay ho lắm đâu.
Tống Mạch Xuyên: "…Vậy đến lúc lái xe vào bãi đỗ, em lên trước, tôi đợi một lát rồi lên sau."
Hứa Niệm Sênh: "Thế thì ngại lắm…"
Tống Mạch Xuyên: "Ăn sáng đi."
"Vâng."
Chỉ có điều, dù sếp rất thông cảm, nhưng khi Hứa Niệm Sênh đi thang máy lên vẫn cảm nhận được chút vi diệu, luôn có những ánh mắt đổ dồn về phía cô, đến khi nhìn lại thì những đồng nghiệp đó đều lảng tránh ánh mắt. Vào làm được khoảng nửa năm, nhưng Hành Xuyên thực sự rất lớn, nhân viên cũng không ít, những người Hứa Niệm Sênh quen biết đa phần là đồng nghiệp có tiếp xúc trong công việc. Điều này cũng có nghĩa là, có rất nhiều người cô không quen biết.
Trong tình huống này, cảm thấy người khác lén nhìn mình, Hứa Niệm Sênh còn nghi ngờ có phải mình vừa bước xuống từ xe Tống Mạch Xuyên bị người ta nhìn thấy không. Nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng lắm, vừa nãy ở hầm để xe đâu có thấy ai khác đâu.
Mãi đến khi thang máy đến tầng cô làm việc, cô lấy điện thoại ra xem mới phát hiện các nhóm hóng hớt của công ty mà cô trà trộn vào trước đó đều hiển thị 99+ tin nhắn. Những nhóm kiểu này cũng chẳng mấy ai dùng nick chính để vào, nên mọi người phát biểu rất tùy ý. Hứa Niệm Sênh đã lâu không vào nhóm hóng hớt lượn lờ, tin nhắn trong nhóm cũng luôn để chế độ không làm phiền, kết quả lần này lại nhìn thấy chính mình trong đó.
Lướt lên trên rất lâu mới phát hiện ra ngọn ngành sự việc, đại khái là sáng nay có người nặc danh gửi một email tố cáo vào hòm thư của đa số mọi người trong công ty. Đối tượng bị tố cáo chính là cô Hứa Niệm Sênh… và cả Giang Tri Ngôn. Nội dung tố cáo nói rằng lãnh đạo cấp cao công ty đã ấn định suất chuyển chính thức cho thực tập sinh, và Hứa Niệm Sênh với tư cách là người có quan hệ bất chính với Giang Tri Ngôn, đã được nhận tư cách chuyển chính thức trước thời hạn, yêu cầu nội bộ công ty điều tra triệt để hiện tượng bất công này. Còn có cả bằng chứng nữa, chính là cảnh tượng tuần trước Giang Tri Ngôn lái xe riêng đưa Hứa Niệm Sênh đến công ty, bị người ta chụp trộm, đặc biệt là lúc trợ lý Giang dở chứng, nhất quyết chạy sang mở cửa cho Hứa Niệm Sênh, còn chu đáo đặt tay lên nóc xe sợ cô đụng đầu. Người chụp ảnh cũng "ác" thật, chọn góc chụp lệch đi một chút, khiến hai người trông như đang hôn nhau. Không phải chứ, dùng tư duy của người bình thường mà nghĩ xem, ai đời lại đi hôn nhau ngay trước cửa công ty hả trời! Thế mà cũng có người tin?
Hứa Niệm Sênh vừa bước vào văn phòng đã cảm nhận được thế nào gọi là "hành lễ bằng ánh mắt".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!