Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm!

"Tiêu rồi, vừa nãy chắc chắn bị Tống tổng nghe thấy rồi, kỳ thực tập này của chúng ta có khi nào bị cắt ngang không?" 

Lý Nhất Nhiên mếu máo, bắt đầu hối hận vì cái miệng hóng hớt thích đi chơi xa của mình. Đáng đời cậu ta, ai bảo rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ phải tò mò xem một cô gái xinh đẹp nghĩ gì về một ông chủ thành đạt làm cái gì. Nhưng giá mà Hứa Niệm Sênh trả lời là "không nghĩ gì cả" hay "không dám mơ tưởng đến Tống tổng" thì tốt. Đằng này cô lại buông ngay một câu "thích người ít tuổi hơn." Lý Nhất Nhiên khóc thầm trong lòng, tự trách mình dại dột đi hỏi những chuyện không đâu.

Khác với những người đồng nghiệp đang run rẩy lo lắng, Hứa Niệm Sênh vẫn cúi đầu ăn cơm một cách ngon lành. Những lời chua chát cô từng nói khi tỏ tình, Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ rõ. Ba năm trôi qua, những lời đó đã trở thành dĩ vãng đen tối của cô. Nếu bây giờ cố ý chạy đến trước mặt Tống Mạch Xuyên nói lại thì lại thành ra cô thua kém, tự hạ thấp mình. Nhưng hôm nay, vô tình để anh nghe được việc mình không thích anh nữa, cũng coi như đã gỡ gạc `được một ván cho mình, thế nên cô cảm thấy rất hả dạ.

"Hứa Niệm Sênh, sao cậu vẫn ăn được ngon lành thế?" Lý Tư Cửu không thể hiểu nổi cô, "Cậu không lo sao?"

"Lo cái gì?" Hứa Niệm Sênh cười khẽ, "Nếu Tống tổng chỉ vì chuyện nhỏ này mà gây khó dễ cho thực tập sinh thì bụng dạ cũng quá hẹp hòi rồi. Đến lúc đó các cậu cứ nhân cơ hội mà nhảy việc đi."

Những người khác không thể cười nổi. Hứa Niệm Sênh không những không sợ, cô còn tiện thể đội nồi lên đầu ông chủ nữa. Đúng là chỉ có cô mới dám.

Hứa Niệm Sênh ở bên này vẫn ăn uống ngon miệng, nhưng không có nghĩa là Tống Mạch Xuyên không có phản ứng gì. Trợ lý Giang đi theo sếp, đợi khi mọi người lục tục rời đi gần hết, anh ấy mới do dự lên tiếng: "Tống tổng, lời của mấy thực tập sinh vừa rồi… anh có nghe thấy không ạ?"

Tống Mạch Xuyên liếc mắt nhìn sang: "Tôi đã già đến mức tai không còn thính nữa rồi à?"

Trợ lý Giang: "…"

Nghe ngữ khí của sếp, có vẻ như không phải là không để tâm.

"Tống tổng, họ vẫn còn là sinh viên, mồm miệng nói năng chưa suy nghĩ, anh đừng chấp nhặt làm gì."

Dù sao Hứa Niệm Sênh cũng là do anh ấy tiếp nhận. Trợ lý Giang cảm thấy cô gái này tuy nói năng không được khéo léo, nhưng tính nết không tồi. Năng lực làm việc tuy chưa thể hiện rõ, nhưng vì đó là sinh viên do giáo sư Trần giới thiệu nên chắc chắn có tiềm năng.

Ai ngờ vừa nói dứt câu, anh ấy lại thấy ông chủ bỗng bật cười.

Trợ lý Giang: "…"

Ý gì đây?

"Được rồi, tranh thủ chạy giúp tôi một việc," Tống Mạch Xuyên cầm một túi hồ sơ đưa cho anh ấy, "Mang đến cho Hứa tổng của Viễn Hàng, nói là thủ tục đã hoàn tất, phần còn lại để cậu ta tự xử lý."

Trợ lý Giang không hiểu lắm, nhưng cũng biết Hứa tổng bên công ty Viễn Hàng kia với ông chủ của anh ấy có quan hệ rất tốt. Anh ấy nhận lấy tập tài liệu, lắc lắc, phát hiện bên trong còn có thứ khác, giống như một chiếc chìa khóa. Nhưng thân là một trợ lý chuyên nghiệp, anh ấy không tò mò nhiều, buổi trưa tranh thủ chạy đến công ty Viễn Hàng.

Hứa Cẩm Ngôn vừa nhìn thấy trợ lý Giang liền trêu chọc: "Ồ, trợ lý Giang hôm nay rảnh rỗi thế? Hay là đã nghĩ thông rồi, không làm cho tên họ Tống kia nữa, muốn nhảy việc sang chỗ tôi hả?"

Trợ lý Giang: "!"

Đùa kiểu này không vui chút nào, lỡ để sếp anh ấy nghe thấy thì anh ấy mất chén cơm thật đấy.

Trợ lý Giang trưng ra vẻ mặt khiêm nhường của một người làm công: "Hứa tổng cứ đùa tôi ạ."

Hứa Cẩm Ngôn: "Đùa đâu mà đùa. Lương tôi trả chắc chắn cao hơn cậu ta. Lần sau cậu có thể dùng chuyện này mặc cả tăng lương với sếp cậu."

Trợ lý Giang: "…"

Đúng là người tốt!

"Hứa tổng, đây là tài liệu Tống tổng bảo tôi mang đến cho anh, anh ấy còn có một câu muốn tôi chuyển lời," Trợ lý Giang thoáng chốc chìm đắm trong tưởng tượng về viễn cảnh tăng lương, rồi sực nhớ ra trách nhiệm công việc của mình, đấu tranh một lúc, vẫn quyết định làm tốt vai trò của một người làm thuê, "Tống tổng nói, chuyện của anh tự anh đi mà làm, đừng có ôm con bỏ chợ như thế."

Hứa Cẩm Ngôn: "?"

Một câu nói bình thường nhưng nghe kiểu gì cũng có mùi oán trách.

Hứa Cẩm Ngôn mở tập tài liệu, bên trên là một bản hợp đồng thuê nhà, ở dưới có chữ ký như rồng bay phượng múa có đề tên Tống Mạch Xuyên. Anh ấy lặng im nửa ngày, cuối cùng bảo trợ lý Giang quay về. 

Ngay khi trợ lý Giang bước ra khỏi cửa văn phòng, anh ấy lập tức gọi cho Tống Mạch Xuyên: "Tống Mạch Xuyên, cậu thần kinh à? Nhà là cậu tìm, hợp đồng thuê là cậu ký, người cũng ở bên công ty của cậu. Đợi lúc tan làm, cậu dẫn con bé đi xem nhà chẳng phải là xong à?"

Người ở đầu dây bên kia cất giọng lười biếng: "Tôi mà đưa đi thì cô ấy chưa chắc đã chịu ở đâu. Đừng có nói với cô ấy là tôi tìm nhà cho đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!