Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn

Những năm làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Hứa Niệm Sênh không gặp phải sóng gió gì lớn, có thể nói là thuận buồm xuôi gió trong lĩnh vực chuyên môn. Ngoại trừ một vài rắc rối nhỏ không thể tránh khỏi, suy cho cùng, mấy ai học cao học rồi lên tiến sĩ mà không có lúc "phát điên". Khóa trên của cô có một vị sư huynh bị chậm tốt nghiệp tận một năm, cuối cùng lại tốt nghiệp cùng đợt với cô.

Khoảng thời gian cận kề ngày ra trường, trạng thái của Hứa Niệm Sênh rất giống với lúc tốt nghiệp thạc sĩ: cáu kỉnh, cảm thấy có quá nhiều việc không biết nên bắt đầu từ đâu, hoặc luôn có cảm giác mình làm gì cũng không xong.

Thời gian đó công việc của Tống Mạch Xuyên không quá bận rộn. Mỗi tối, nhìn vợ mình vùi đầu trong phòng sách suốt mấy tiếng đồng hồ, đến cả thời gian và tâm trí để để mắt tới anh cũng không có, đối với một người đàn ông vốn có đời sống vợ chồng quy luật như anh thì đây chẳng phải chuyện tốt lành gì. Nhưng trong giai đoạn đặc biệt, anh đương nhiên thấu hiểu cho cô.

Có điều, áp lực của Hứa Niệm Sênh có lẽ đã quá lớn, đôi khi cô cần phải phát tiết ra ngoài.

Một buổi tối, Tống Mạch Xuyên đi làm về muộn, thấy đèn trong nhà vẫn sáng, cửa phòng sách của Hứa Niệm Sênh đóng chặt là anh biết cô lại đang "say sưa sống chết" với đống luận văn rồi. Trong quãng thời gian này, địa vị của Tống Mạch Xuyên trong nhà thậm chí còn không bằng một góc của bản luận văn kia.

Chỉ là, khi anh vừa nới lỏng cà vạt, thậm chí còn chưa kịp tháo xuống, cửa phòng sách đột nhiên mở ra. Hứa Niệm Sênh bước ra, đi thẳng về phía Tống Mạch Xuyên.

Tống Mạch Xuyên nhìn cô, chưa kịp mở lời thì Niệm Sênh đã bất ngờ vươn tay ấn anh ngã xuống ghế sô pha. Cô đặt lên môi anh một nụ hôn, đồng thời tay cũng bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi trên người anh. Hôn rất gấp gáp.

Tống Mạch Xuyên chưa hiểu cô định làm gì, nhưng một người đàn ông đã "ăn chay" nhiều ngày thì không chịu nổi bao nhiêu khiêu khích, anh lập tức có phản ứng. Anh thuận thế để mặc cho Hứa Niệm Sênh muốn làm gì thì làm. Quần áo trên người hai người thậm chí còn chưa cởi hết, Hứa Niệm Sênh đã mệt lả ngồi gục lên đùi anh, mặt vùi vào lồng ngực anh. Hơi thở của cả hai vẫn còn dồn dập, vẫn chưa muốn tách rời. 

Tống Mạch Xuyên đưa tay v**t v* lưng cô, như đang vuốt lông cho một chú mèo nhỏ, từng chút từng chút một. Anh nhỏ giọng dỗ dành bên tai cô: "Sao thế, nói anh nghe xem nào?"

Hứa Niệm Sênh vòng tay ôm anh chặt hơn.

"Không có gì, chỉ là đột nhiên rất muốn làm với anh."

Tống Mạch Xuyên khẽ cười, anh bóp nhẹ sau gáy cô để cô ngẩng mặt lên, rồi cúi đầu hôn nhẹ một cái.

"Tối nay còn bận việc nữa không?" Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh lắc đầu: "Không bận nữa, để mai tính."

Ngay sau đó, cơ thể đột ngột bị nhấc bổng lên, Hứa Niệm Sênh khẽ kêu lên một tiếng. Tống Mạch Xuyên cứ thế giữ nguyên tư thế cũ mà bế cô lên.

"Anh làm gì đấy? Về phòng đi." Hứa Niệm Sênh đẩy anh một cái.

Tống Mạch Xuyên ép cô vào tấm kính của cửa sổ sát đất, đặt cô xuống nhưng lại nhấc chân cô lên, giọng nói mang theo ý cười: "Sợ gì chứ, trong nhà chỉ có hai chúng ta, ở đâu mà chẳng được?"

Hứa Niệm Sênh lúc thì gan to tày trời, lúc thì lại nhát như cáy. Cô níu chặt áo sơ mi của anh nói: "Thế anh kéo rèm lại đi."

"Không kéo." 

Tống Mạch Xuyên đột ngột xoay người cô lại. Tầm mắt Hứa Niệm Sênh lập tức nhìn thấy cảnh đêm rực rỡ bên ngoài. Không có người, nhưng ánh đèn rất sáng. Cô cảm thấy mình sắp không trụ vững nữa, Tống Mạch Xuyên cười khẽ bên tai cô một câu: "Em không biết sao, kính này là kính một chiều, cho dù bên ngoài có người cũng không nhìn thấy gì đâu, đừng sợ."

Anh đưa tay gạt mái tóc sau lưng cô sang một bên, cúi đầu hôn tỉ mỉ dọc bờ lưng trần.

Hứa Niệm Sênh rất khó để phớt lờ phong cảnh bên ngoài. Dù biết bên ngoài không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhưng tấm kính sát đất này hướng thẳng ra phía cổng, chỉ cần bên ngoài có chút động tĩnh gì là cô lại không kìm được mà căng thẳng.

Tống Mạch Xuyên ở phía sau cười khẽ. Trên bàn tay trái đang áp chặt lên lớp kính của họ đều đeo nhẫn cưới. Thỉnh thoảng anh lại cúi đầu, nói vào tai cô vài câu "dirty talk" nóng bỏng không thua gì lời tình tứ.

Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng thuận lợi tốt nghiệp. Thành tích của cô trong suốt thời gian đại học, thạc sĩ và tiến sĩ đều rất tốt, hồ sơ năng lực thực sự rất đẹp. Trong thời gian học cao học cô cũng từng đi thực tập, nên trước khi tốt nghiệp đã ký hợp đồng với một công ty, trở thành một cô gái hạnh phúc với mức lương hàng triệu tệ mỗi năm ngay khi vừa ra trường.

Mặc dù mức lương này so với tiền cổ tức của Viễn Hàng hay thu nhập của Tống Mạch Xuyên thì chẳng đáng là bao, thậm chí còn không đủ chi trả cho những khoản tiêu xài hàng năm của cô bây giờ, nhưng với tư cách là công việc đầu tiên bước chân vào xã hội của Tiểu Hứa, sự khởi đầu này đã là rất tuyệt vời rồi.

Tháng lương đầu tiên cầm trên tay, Hứa Niệm Sênh mời cả nhà đi ăn cơm.

"Cả nhà" ở đây bao gồm cô và Tống Mạch Xuyên, gia đình ba người nhà Hứa Cẩm Ngôn và bố mẹ của Tống Mạch Xuyên.

Hứa Cẩm Ngôn lúc đó còn chậc lưỡi: "Bảo cháu tốt nghiệp xong về chỗ cậu mà không nghe, ít nhất cậu cũng trả lương gấp đôi cho cháu."

Tống Mạch Xuyên không nói gì, nhưng rõ ràng ai cũng thấy, Hứa Niệm Sênh hiện tại là bà chủ danh chính ngôn thuận, thu nhập của Tống Mạch Xuyên nói cho cùng cũng là của cô. Công việc chỉ có thể nói là một trong những trải nghiệm cuộc sống mà Hứa Niệm Sênh muốn nếm trải ở giai đoạn này mà thôi.

Con người ta mà, không đi làm đương nhiên là vui rồi, nhưng mỗi người một chí hướng, cô muốn tự mình ra ngoài bươn chải thử cũng chẳng có vấn đề gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!