Hứa Cẩm Ngôn đại khái là quen biết Hứa Niệm Sênh vào khoảng năm mười tuổi, khi ấy có lẽ còn chưa tròn mười, tầm hơn chín tuổi thôi.
Anh cũng chẳng biết bố mẹ nghĩ gì mà lại sinh thêm cho chị gái anh một đứa em trai kém tận mười mấy tuổi, đây không phải chuyện anh có thể quyết định, tóm lại là chị gái anh đối với sự xuất hiện của anh cũng coi như là chào đón.
Hứa Cẩm Ngôn thích chị gái hơn cả bố mẹ ruột. Chẳng còn cách nào khác, tâm tư của cậu thiếu niên thì bố mẹ không hiểu, nhưng người chị xinh đẹp, hào phóng, lương thiện lại thông minh của anh thì hiểu rất rõ, nhân tiện lúc đánh người ta thì chị cũng ra tay chẳng chút khách khí nào. Những lúc thế này Hứa Cẩm Ngôn mới nhớ đến việc tìm bố mẹ chống lưng, đáng tiếc là lúc đó mắt và tai của bố mẹ đều bỗng dưng "trục trặc", coi như không nghe không thấy gì hết.
Dù từ nhỏ đã bị ăn đòn, nhưng điều đó không ngăn cản việc Hứa Cẩm Ngôn vẫn thích chị gái mình nhất.
Năm anh vài tuổi, chị gái đi học đại học, Hứa Cẩm Ngôn khóc đến mức không thở ra hơi. Bố anh đưa chị ra sân bay, anh chạy theo sau bằng đôi chân ngắn cũn cỡn, còn mẹ anh thì đứng phía sau cười đến mức cũng không thở nổi. Mẹ anh lúc đó còn nói đùa với bố anh rằng, biết đâu sau này hai người có đi mất, con trai cũng chẳng khóc đau lòng đến thế này đâu.
"…"
Khi chị gái lên đại học rồi mang về một anh rể, Hứa Cẩm Ngôn là người buồn nhất. Cái gã đàn ông đó ngoài cái mã ra thì chẳng được tích sự gì. Cái gã đàn ông đó ngoài lương cao ra thì chẳng được tích sự gì. Cái gã đàn ông đó ngoài cái miệng dẻo ra thì chẳng được tích sự gì. Cái gã đó…
Khoảng thời gian biết mình sắp có anh rể, lần đầu tiên Hứa Cẩm Ngôn nhận ra bản thân có thể nảy sinh ác ý lớn đến thế với người cùng giới. Tuy nhiên, gã đàn ông đó rất nhanh đã nhận ra ai mới là rào cản lớn nhất trong cái nhà này, Hứa Cẩm Ngôn thời gian đó cuối cùng cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa "anh trai" và "chị gái". Thế là anh chạy đi hỏi bố mẹ, tại sao không sinh cho anh một chị gái rồi lại sinh thêm một anh trai? Sau đó anh bị ăn đòn.
Chị gái anh đứng bên cạnh cười ha hả, còn gã đàn ông kia cũng mỉm cười không nói gì.
Ý kiến của Hứa Cẩm Ngôn không quan trọng lắm, chị anh rốt cuộc vẫn kết hôn, kết hôn với một người đàn ông không cha không mẹ. Bố mẹ anh lúc đầu cũng không mấy lạc quan, cảm thấy gã đàn ông kia không có gia đình giúp đỡ, dù năng lực bản thân có mạnh đến đâu nhưng còn trẻ thế kia, kết hôn xong sợ con gái mình phải chịu khổ. Chỉ là nền tảng gia đình của gã đó không tệ như họ tưởng, ngoại trừ việc cha mẹ mất sớm, gia thế hình như cũng khá ổn, Hứa Cẩm Ngôn lúc đó còn thấy hơi thương hại gã.
Sự thật chứng minh, gã đàn ông đó đúng là được đằng chân lân đằng đầu, gã dùng hành động thực tế để chứng minh mình không đến để phá hoại gia đình này, mà là đến để gia nhập vào gia đình này. Gã lừa đảo! Sau khi kết hôn, chị gái anh vẫn dọn ra ngoài ở. Có điều trong nhà của chị anh có một căn phòng dành riêng cho đứa em vợ là anh đây.
Ngày cháu gái chào đời, Hứa Cẩm Ngôn đã trốn học đến bệnh viện xem, cái sinh vật nhỏ bé đó nằm bên cạnh chị anh, vừa xấu xí lại vừa yếu ớt. Lúc đó Hứa Cẩm Ngôn chưa biết chi phí nuôi một đứa cháu gái cao đến mức nào, anh chỉ thấy hơi mới lạ thôi. Chị anh yếu đến mức không còn sức để mắng anh, cuối cùng vẫn là anh rể đưa anh về trường.
Cháu gái mang họ Hứa theo chị anh. Hứa Cẩm Ngôn thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì, anh cũng thấy họ Hứa nghe rất hay. Về sau cháu gái lớn dần, con bé trở nên đáng yêu vô cùng, Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy con bé đúng là một cục cưng nhỏ. Cho đến khi anh giúp trông trẻ một buổi.
"…"
Cái sinh vật vừa khóc vừa quấy còn tè lên người anh, đúng là muốn lấy mạng của người cậu này rồi. Thế là anh về hỏi bố mẹ, hồi nhỏ anh cũng đáng ghét như vậy sao? Bố mẹ anh đưa ra câu trả lời khẳng định, sẵn tiện bồi thêm một câu rằng chị gái anh cũng từng giúp chăm sóc anh, giờ anh giúp chị chăm con gái cũng là lẽ đương nhiên. Hứa Cẩm Ngôn khi đó khoảng mười tuổi đã khắc ghi lời nói đó vào lòng.
Có những người tuy còn trẻ, nhưng đã nghĩ xong cách nuôi dạy cháu gái như thế nào rồi.
Nhưng kế hoạch mãi mãi không đuổi kịp sự thay đổi, Hứa Cẩm Ngôn làm sao biết được cái "cục thịt" nhỏ xíu kia sau này sẽ phát triển theo hướng nào chứ? Anh nhìn con bé học đi, học nói, lớn lên thành một cô bé ai thấy cũng yêu, hoạt bát đáng yêu nhưng đôi khi cũng khiến người ta tức đến nghiến răng nghiến lợi. Mặc dù vậy, Hứa Cẩm Ngôn vẫn luôn nhớ đến cháu gái mình, mỗi khi con bé chọc giận bố mẹ, anh đều đứng ra xin giúp, bởi vì theo nguyên tắc "áp chế huyết thống", anh không thể nào chống lưng cho con bé trước mặt chị gái mình được.
Sau đó Hứa Cẩm Ngôn lên cấp ba, năm lớp 11, bố anh phát hiện bị ung thư gan giai đoạn cuối. Gia đình muốn giấu anh cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc, nhưng bố anh không đợi được đến lúc đó. Học kỳ một năm lớp 12, chuyện không thể giấu Hứa Cẩm Ngôn được nữa, anh cùng chị gái và mẹ đã tiễn đưa bố. Hậu sự chủ yếu do chị gái và anh rể lo liệu. Lúc đó Hứa Niệm Sênh mới có mấy tuổi. Con bé nhìn ông ngoại nhắm mắt không nói chuyện, tưởng ông đang ngủ, còn dùng giọng non nớt gọi "ông ngoại".
Nó không hiểu vì sao mẹ và cậu đều khóc, cũng không hiểu vì sao bố lại im lặng.
Cô bé nhận ra mình không còn ông ngoại nữa vào một buổi tối, khi đó đám tang của bố Hứa Cẩm Ngôn đã kết thúc được nửa tháng. Những người còn sống thật ra không có nhiều thời gian để mãi đắm chìm trong đau buồn, dù có thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Hôm đó là cuối tuần, chị gái và anh rể của Hứa Cẩm Ngôn vẫn chưa về. Trẻ con hay ngủ, cô bé ngủ từ hơn bốn giờ chiều đến khoảng tám giờ tối thì bỗng nhiên òa khóc. Hứa Cẩm Ngôn đang làm bài tập trong phòng mình.
Cửa phòng mở, Hứa Cẩm Ngôn chưa kịp đứng dậy xem thì cô bé đã đi chân trần chạy vào, nhào vào lòng anh, vừa khóc nức nở vừa tủi thân nói: "Cháu muốn ông ngoại… huhu…"
Hứa Cẩm Ngôn cứng đờ người, hồi lâu sau chỉ có thể vỗ nhẹ lưng cháu gái, thốt ra những lời nói dối vụng về. Anh nói rằng ông ngoại đang ở trên trời dõi theo con bé. Những lời nói dối như vậy chỉ lừa được trẻ con mà thôi.
Khi Hứa Cẩm Ngôn lại về chịu tang trong thời gian học đại học, anh cảm thấy vô cùng mịt mờ và đau đớn. Anh luôn biết bố mẹ không còn trẻ nữa, chỉ là mới mấy năm thôi mà anh cũng chẳng còn mẹ nữa rồi. Loại đau đớn đó không cách nào nói thành lời. Lúc đó Hứa Cẩm Ngôn đã là một chàng trai rất cao, từ hồi cấp ba anh đã cao hơn chị mình rồi. Chị gái anh mắt đỏ hoe ôm lấy anh nói: "Không sao, em vẫn còn chị."
Hứa Niệm Sênh được bố dắt tay, đứng bên cạnh không ngừng lau nước mắt. Con bé đã lên lớp sáu, đã hiểu thế nào là cái chết.
Mối quan hệ giữa Hứa Cẩm Ngôn và gia đình chị gái luôn rất thân thiết. Khi sắp tốt nghiệp đại học, Hứa Cẩm Ngôn nói với chị rằng anh thích một cô gái cùng chuyên ngành, nhưng gia cảnh cô ấy rất tốt, tốt hơn nhà anh rất nhiều, họ không cùng một tầng lớp. Chị anh nói, anh có thể nỗ lực để bước lên một tầng lớp khác, nhưng không được kéo người con gái ấy xuống thấp cùng mình. Loại tình cảm như vậy sẽ là gánh nặng cho cả hai bên.
Gần tốt nghiệp, Hứa Cẩm Ngôn số đỏ, anh có một cậu bạn cùng phòng tiền tiêu không hết, người ta đứng ra làm nhà đầu tư cho anh. Sau này về nhà, chị gái và anh rể cũng đưa cho anh một khoản tiền. Theo hiểu biết của Hứa Cẩm Ngôn về thu nhập của hai người, khoản tiền đó ít nhất phải là một nửa số tiền tiết kiệm của gia đình họ, đủ để mua cho Hứa Niệm Sênh một căn nhà xét theo giá nhà đất lúc đó, nếu không yêu cầu quá cao về vị trí. Anh nhận số tiền đó, nói đùa rằng khi công ty thành lập sẽ chia cổ phần cho hai người, để họ nằm không cũng có tiền.
Khi ấy Hứa Cẩm Ngôn đang trong giai đoạn mông lung, dù muốn làm ông chủ nhưng rõ ràng có rất nhiều quy tắc mà anh chưa thể nắm bắt được. Cùng lúc đó, trạng thái học tập của Hứa Niệm Sênh cũng không tốt. Thế là chị gái và anh rể bàn bạc, đưa cả hai người đi du lịch để giải khuây. Lúc đó họ đều không biết rằng, lần đó có lẽ là lần cuối cùng trong đời họ được đi chơi vui vẻ đến thế.
Hứa Cẩm Ngôn bận rộn kéo đầu tư cho công ty, rồi lại ở văn phòng làm việc quên cả ngày đêm, ngay cả Tết cũng không có thời gian về, chỉ có thể vội vàng gọi video cho gia đình, tự gọi đồ ăn ngoài. Chị anh nói rất đúng, anh có thể tự mình đi lên, nhưng không được kéo cô gái mình yêu xuống. Anh làm vậy không chỉ vì người khác, mà còn vì chính mình.
Chỉ là khoảng thời gian đó, ông trời như thể cố ý trêu ngươi. Khi nhận được điện thoại từ bệnh viện, đầu óc Hứa Cẩm Ngôn bỗng chốc trống rỗng, anh không kịp phản ứng. Chị gái và anh rể anh gặp tai nạn xe hơi, tài xế xe gây tai nạn kia lái xe khi say rượu, cả ba người đều không qua khỏi. Hứa Cẩm Ngôn vội vàng chạy đến bệnh viện, cô cháu gái mới mười bảy tuổi của anh đang ngồi trên ghế dài, nước mắt đọng trên hàng mi, trên người vẫn còn mặc bộ đồng phục trường, rõ ràng là nhận được thông báo rồi vội vàng chạy đến. Con bé thậm chí không có cơ hội được nói lời cuối cùng với bố mẹ. Có lẽ cuộc đối thoại của họ vẫn còn dừng lại ở việc tối nay ăn gì, dừng lại ở thành tích học tập gần đây của con bé, nhưng sẽ không còn "sau này" nữa. Cháu gái anh cứ thế đột nhiên trở thành trẻ mồ côi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!