Chương 22: Vỡ ối

Đến cuối cùng, bức ảnh đó gần như không chỉnh sửa gì, Hứa Niệm Sênh đăng lên vòng bạn bè cho vui. Như thường lệ, cô nhận về được một tràng lời khen. Các chị em đồng nghiệp của cô thi nhau "ăn vạ" dưới phần bình luận, hỏi cô rốt cuộc đã nhờ được ai chụp ảnh cho vậy. Chẳng lẽ trong công ty thật sự có một người đồng nghiệp tài năng đến như vậy sao?

Hứa Niệm Sênh: "…"

Cô thật sự không dám nói.

Hôm đó vừa khéo là ngày lễ, Hứa Niệm Sênh gọi điện về nhà. Hứa Cẩm Ngôn vừa nghe máy liền hỏi: "Ảnh đăng trên WeChat của cháu là Tống Mạch Xuyên chụp cho đúng không?"

Hứa Niệm Sênh ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"

Hứa Cẩm Ngôn cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ: "Cái tên đó chụp ảnh đẹp quá, báo hại cậu lúc yêu đương với mợ mày bị ăn mắng như cơm bữa."

"…"

Đây xem như là một kỷ niệm cũ. Hồi đó Hứa Cẩm Ngôn yêu đương, đi đâu với bạn gái cũng muốn chụp vài tấm ảnh lưu lại kỷ niệm. Chẳng biết nghĩ thế nào mà lại nhờ Tống Mạch Xuyên chụp hộ, kết quả chụp đẹp đến mức báo hại sau đó Hứa Cẩm Ngôn liên tục bị bạn gái mắng vì tay nghề chụp ảnh. Hứa Niệm Sênh còn nhớ hồi đó những bức ảnh phát cơm chó của cậu mợ cô đều đẹp mê, góc nào góc nấy đều rất đáng tiền, cô còn tưởng cậu chịu chơi, thuê hẳn nhiếp ảnh gia theo chụp.

Lúc đó cô và Tống Mạch Xuyên đã không còn liên lạc, đương nhiên cũng sẽ không đi tìm hiểu tin tức của anh.

Hứa Cẩm Ngôn nói Tống Mạch Xuyên có một phong cách chụp ảnh rất riêng, không biết phải nói thế nào, tóm lại, chỉ cần nhìn vào ảnh là có thể đoán ra đều do anh chụp. Hứa Niệm Sênh vòng vo hỏi lý do vì sao anh lại có thể chụp ảnh giỏi như thế. Cậu của cô nói: "Cái này đã là gì? Cháu phải đến nhà cậu ta xem đống thiết bị quay chụp của cậu ta kìa, muốn chụp sao trên trời cũng không thành vấn đề."

"…"

Quả không hổ danh là Tống tổng.

"Có thích không? Để hôm nào cậu dẫn mày sang nhà cậu ta ngắm sao. Cậu ta có kính thiên văn đấy." Hứa Cẩm Ngôn thản nhiên hỏi mà không màng đến sống chết của bạn thân.

Hứa Niệm Sênh: "…"

Đúng là cậu của cô, không hề xem mình là người ngoài. 

Sau khi cúp điện thoại, cô quay lại lướt điện thoại mới phát hiện Tống Mạch Xuyên đã thả tim bài đăng của cô trên WeChat. Có điều, sau khi anh thả tim, dưới phần bình luận không có mấy đồng nghiệp dám nói lời tán tỉnh sến súa nữa. Có thể thấy, "công phu phong ấn" của sếp đã cho hiệu quả tức thì. 

Tuy nhiên, sau hôm đó, Hứa Niệm Sênh mới nhận ra những gì mình hiểu về Tống Mạch Xuyên thật sự quá ít, quá nông cạn. Những sở thích và giới hạn của anh còn phức tạp hơn nhiều so với những gì được ghi trong sổ ghi chép của thư ký Lê, và đương nhiên, cũng phức tạp hơn Tống Mạch Xuyên mà cô quen khi còn học cấp ba. Con người vốn có nhiều mặt, biểu hiện ra ở từng chi tiết nhỏ. Giống như Hứa Niệm Sênh, e rằng cô cũng chẳng phải hoàn toàn như mọi người nghĩ.

Trước khi đi ngủ, lương tâm của Hứa Niệm Sênh trỗi dậy, cô cầm điện thoại gửi cho sếp một câu chúc bình an và hạnh phúc, nhưng lại trót quên để ý thời gian, gửi xong mới phát hiện đã là năm mươi chín phút, chớp mắt một cái, đã là không giờ. Cô rất nhanh trí bổ sung thêm một câu chúc Giáng sinh vui vẻ. Giờ này nói muộn không muộn, nói sớm cũng không sớm, người thức khuya mới bắt đầu, người không thức khuya chắc đã ngủ ngon mơ đẹp rồi.

Hứa Niệm Sênh vốn nghĩ ngày mai Tống Mạch Xuyên sẽ trả lời lại một câu qua loa, nhưng nào ngờ tin nhắn vừa gửi đi được vài phút, anh đã trả lời lại: [Hai ngày lễ, chúc gộp một lần đủ cả đúng không?]

Hứa Niệm Sênh: "?"

Anh chê đấy à?

Nhưng đối phương là sếp, Hứa Niệm Sênh vào công ty thực tập hai tháng, sớm đã học được cách vì năm đấu gạo mà khom lưng rồi. Cô nhắn lại: [Chỉ cần Tống tổng vui thì ngày nào cũng là ngày lễ ạ. Ngày nào tôi cũng sẽ thầm cầu chúc cho chú!]

Tống Mạch Xuyên im lặng một hồi lâu, cuối cùng gửi cho cô một bao lì xì đỏ kèm lời chúc Giáng sinh vui vẻ. 

Chỉ một cú nhấp nhẹ, hai trăm vào tay. Hứa Niệm Sênh cảm thấy tiền này dễ kiếm quá, vội vàng gửi lại cho sếp một nhãn dán chúc phát tài.

Ngay sau đó, Tống Mạch Xuyên gửi đến một tin nhắn thoại. Hứa Niệm Sênh mở ra, giọng nói trầm thấp vang lên từ điện thoại của cô: "Muộn rồi, em ngủ sớm đi. Ngày mai còn phải đi làm nữa. Ngủ ngon."

Hứa Niệm Sênh: "…"

Anh ấy thật sự rất hợp với yêu đương qua mạng.

Nhưng chỉ cần đi làm, sức sống của con người đều sẽ bị hút cạn, ông chủ có đẹp trai đến mấy cũng nhìn không ra nữa. 

Gần Tết Dương lịch, Hứa Niệm Sênh bị phê bình vì sơ suất trong công việc, mà người trực tiếp phê bình cô lại là thư ký Lê bầu bì sắp nghỉ đến nơi. Có mấy lần cô còn sợ chị Lê bị xúc động quá. Bởi vì trong nhà cũng sắp đón chào một sinh linh bé bỏng, nên Hứa Niệm Sênh đối với bà bầu thường tỏ ra rất cẩn trọng. Chị Lê chỉ hận "rèn sắt không thành thép", đúng là bà bầu nên tính khí cũng thất thường hơn hẳn, nhưng thái độ đối với cô vẫn rất nhẹ nhàng.

Hứa Niệm Sênh rất lo lắng: "Chị Lê, hay là chị đổi người khác mắng em đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!