Tống Mạch Xuyên kịp về đến nhà trước mười hai giờ đêm, nhìn thấy món quà sinh nhật dành cho anh là một bức tranh, đã được treo lên tường rất ngay ngắn. Bức tranh đó vẽ một em bé mũm mĩm mặc yếm đỏ, khuôn mặt em bé bầu bĩnh, rất vui tươi, nhưng bức tranh ấy có kích cỡ không nhỏ, cũng không hề hợp với tổng thể phong cách trang trí nội thất tối giản trong nhà của anh, ngược lại còn có chút kỳ quái. Nhìn chữ ký ở góc dưới bức tranh, là tác phẩm của một họa sĩ nổi tiếng.
Rõ ràng là bố mẹ anh đã phải hao tâm tổn trí rất nhiều với món quà này. Theo lời bố anh nói, khi ông bằng tuổi Tống Mạch Xuyên bây giờ, con trai đã đi học tiểu học rồi, ấy vậy mà đứa con trai ông đặt rất nhiều kỳ vọng nay đã hai mươi tám xuân xanh vẫn còn đơn côi lẻ bóng. Tuy rằng đứa con này có nghiêm túc và đứng đắn hơn đám công tử con nhà giàu khác chỉ mải ăn chơi trác táng, nhưng cũng khó tránh khỏi khiến người làm bố mẹ như họ nóng ruột.
Tống Mạch Xuyên khe khẽ thở dài nhưng cũng không gỡ bức tranh xuống. Anh chậm rãi tháo khuy măng sét, tháo đồng hồ, rồi thả mình vào chiếc ghế đơn hình tròn trong phòng khách, nhắm mắt lại, hai tay buông lơi ra ngoài tay vịn. Đồng hồ treo tường đang tích tắc từng nhịp, kim giờ kim phút dần dần chỉ đúng mười hai giờ.
Chúc mừng sinh nhật.
Anh tự chúc mình như thế.
Điện thoại đột nhiên rung lên một cái, anh mở mắt cầm điện thoại nhìn lướt qua, phát hiện tên người gửi khá quen thuộc.
Em gái Niệm Sênh.
Tin nhắn đối phương gửi đến chỉ vỏn vẹn dòng chữ [Chúc mừng sinh nhật], thời gian gửi đúng vào phút cuối, 23:59, chỉ chậm một chút nữa thôi sẽ qua mất sinh nhật của anh rồi.
Tống Mạch Xuyên khẽ bật cười, cầm điện thoại lên trả lời lại một câu:
[Đành lòng kéo sếp ra khỏi danh sách đen rồi à?]
Lúc này đây, Hứa Niệm Sênh đang ở trong căn hộ thuê cách đó xa xa thoáng rơi vào trầm mặc. Phải, dù đã vào công ty thực tập được hơn một tháng nhưng cô vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu gỡ tên anh ra khỏi danh sách đen. Mãi cho đến hôm nay, ngay trong tiệc sinh nhật của mình, ông chủ của cô vẫn quan tâm đến cô thực tập sinh nhỏ bé chưa được ăn no bụng, chút lương tâm hiếm như sao trời của Hứa Niệm Sênh bất chợt lóe lên một cái.
Thế là, sau khi về đến nhà, hoàn thành quy trình tẩy trang rửa mặt, thậm chí còn kịp đăng một bài lên vòng bạn bè nhận một đống lời khen ngợi, cuối cùng Hứa Niệm Sênh cũng quyết định kéo Tống Mạch Xuyên ra khỏi danh sách đen, và một lần nữa gửi đi… lời chúc "chân thành" của cô. Nhưng cô nào có thể ngờ được, Tống Mạch Xuyên gửi lại một câu hỏi quá sắc bén. Ừ thì, cô chính là cô thực tập sinh ngông cuồng gan to bằng trời dám chặn sếp suốt mấy năm trời đấy. Tuần sau tới công ty, nói không biết chừng cái "nồi cơm" này cũng rơi bể mất thôi.
Suy đi nghĩ lại, cô lạch cạch gõ trên điện thoại một chuỗi chữ Hán đẹp đẽ, gửi đi: [Tống tổng phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái, chí lớn tài cao, chắc sẽ không chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt này với một cô thực tập sinh bé nhỏ chứ ạ?]
Nịnh bợ ton hót thôi mà, ai mà chẳng biết? Dù gì cô cũng đã lăn lộn trên thế giới mạng suốt bao nhiêu năm, nghệ thuật ngôn từ cô còn lạ gì chứ.
Một lúc lâu sau đó, đối phương gửi đến một câu: [Khen thật lòng à?]
Hứa Niệm Sênh: [À đúng đúng đúng]
Tống Mạch Xuyên: [Khen thêm vài câu, tăng lương cho em.]
Hứa Niệm Sênh: "…"
Của bố thí này, dễ gì cô nhận?
Khoảnh khắc tiếp theo…
[Tống tổng quả thực rất xứng với câu "Đá kết như ngọc quý, thân tùng như ngọc xanh. Vẻ đẹp riêng một cõi, thiên hạ chẳng người tranh".]
Hứa Niệm Sênh dạo này rất thích vừa ăn vừa xem các bộ phim điện ảnh và truyền hình kinh điển. Câu cô vừa nhắn chính là một câu thơ ca cổ từng được nhắc đến trong số những bộ phim cô từng xem, nếu nhớ không lầm thì là từ "Nhạc Phủ Thi Tập", lúc này dùng để nịnh hót sếp vừa khéo đúng dịp.
Bên kia im lặng không đáp lại hồi lâu. Hứa Niệm Sênh chuẩn bị đi ngủ, trước khi ngủ nhìn điện thoại lần cuối, đúng lúc điện thoại rung lên một cái, sau đó có tin nhắn bật lên. Cô bấm vào xem, nội dung tin nhắn ngắn gọn súc tích: [Khen hay đấy, tăng lương.]
Niềm vui khi nịnh nọt ông chủ, cuối cùng cô cũng được nếm trải phần nào rồi.
Dù rằng mối quan hệ với Tống Mạch Xuyên đã có chút cải thiện, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến Hứa Niệm Sênh. Dù gì cô cũng chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé, lời Tống Mạch Xuyên nói sẽ mở cửa sau cho cô chẳng qua cũng chỉ là một câu nói đùa.
Sau khi kéo Tống Mạch Xuyên ra khỏi danh sách đen trên WeChat, mức độ tương tác của hai người dường như còn ít hơn. Hứa Niệm Sênh không có tâm trạng để than thở, bởi vì dù sao thì ông chủ đã thật sự tăng lương cho cô rồi. Số tiền cô kiếm được nhờ vào lời ngon tiếng ngọt đương nhiên cũng chẳng mang chút gánh nặng tâm lý nào.
Công việc của Hứa Niệm Sênh ở Hành Xuyên thuận lợi hanh thông cứ như cá gặp nước. Bản thân cô đã có nhiều mặt ưu thế, câu nói xin đi cửa sau cô từng nói trước đây, giờ đây xem ra càng giống một câu nói đùa tùy tiện.
Cái lợi của công ty đông người chính là vào đây làm chưa được hai tháng, Hứa Niệm Sênh chỉ mỗi việc hóng dưa từ đồng nghiệp cũng đã no kềnh bụng. Ví dụ như chiến công vĩ đại của một quản lý nào đó từng hám thành tích mà "bán thân" trong thời gian tại chức, một câu chuyện bi tráng khiến người nghe rơi lệ, chỉ là sau đó bị vợ cũ làm to chuyện, bung bét hết cả ra, đến công việc cũng không giữ được. Hứa Niệm Sênh nghe xong, càng có động lực làm việc hơn.
Cạnh tranh khốc liệt thế này, cô mà còn không cố gắng thì sớm muộn gì cũng phải cuốn gói rời đi mất thôi.
Nhưng chẳng bao lâu sau đó, có cơ hội do người khác chủ đích sắp xếp tìm đến cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!