Chương 46: Muốn lên đây xem phim không?

Tống Mạch Xuyên vẫn không giữ được phong thái công tử gia giáo của mình nữa, anh đã mở miệng mắng Hứa Cẩm Ngôn, mắng cái đầu của anh ấy chỉ biết chứa ba cái thứ vô bổ.

Hứa Cẩm Ngôn bị mắng xong, liền quay lại chỉ trích anh: "Không phải cậu nói người ta còn nhỏ tuổi sao? Tôi đoán theo hướng nhỏ tuổi hơn, tại sao lại biến thành tôi b**n th** rồi?"

Tống Mạch Xuyên: "Im miệng."

Hứa Cẩm Ngôn nghe lời anh mới là lạ.

"Nếu đã trưởng thành rồi, vậy thì tôi hỏi thêm một câu nữa, người ta vào đại học chưa? Tốt nghiệp đại học chưa?" Hứa Cẩm Ngôn là người hóng chuyện là phải hóng đến cùng, "Nếu tốt nghiệp đại học rồi thì hình như cũng không nhỏ hơn mày bao nhiêu tuổi nhỉ? Mấy tuổi? Cái này mà gọi là chênh lệch lớn à?"

Hứa Cẩm Ngôn ngạc nhiên nhận ra, cái điểm mà người anh em này của mình đang lo lắng trong chuyện tình cảm lại rất độc đáo. Phải chi cô gái đó gia cảnh không bằng anh, lo lắng việc ở bên nhau lâu dài có chút trở ngại thì còn hiểu được, nhưng chỉ vì đối phương nhỏ hơn anh vài tuổi mà anh lại cảm thấy việc mình đường đột theo đuổi và ở bên cô gái là một chuyện không công bằng đối với người ta. Chẳng trách người ta lại nói người trong cuộc u mê.

Là một người từng trải, Hứa Cẩm Ngôn ít nhiều cũng hiểu được suy nghĩ của Tống Mạch Xuyên. Khi anh ấy còn thầm yêu Tô Tiểu, cũng đã từng suy sụp một thời gian vì vấn đề "không xứng đôi". Cho tới bây giờ, gia thế của Tô Tiểu đối với Hứa tổng vẫn là "trèo cao". Một số khoảng cách không thể bị xóa bỏ chỉ bằng sự nỗ lực của bản thân. Tài sản và đẳng cấp mà tổ tiên người ta đã gây dựng qua bao đời, không nên vì một người nào đó mà từ bỏ. Một khi đã sa chân vào lưới tình, có là con cưng của trời thì cũng sẽ có điểm tự ti thôi. Hứa Cẩm Ngôn từng cảm thán sự may mắn của mình, chỉ là chuyện này đặt lên người khác, anh ấy vẫn không thể nói ra nguyên cớ. Nhưng Tống Mạch Xuyên thì khác.

"Trong số những đối tượng xem mắt mà gia đình cậu sắp xếp, cũng có những người trong độ tuổi đó, đúng không?" Hứa Cẩm Ngôn tặc lưỡi, "Lúc xem mắt cậu còn có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với người ta, giờ gặp người mình thích thì lại rụt rè, cậu có bệnh à?"

"Nếu đã không quan tâm đến những khác biệt khác, vậy thì cậu còn băn khoăn gì nữa? Chỉ nhỏ hơn vài tuổi chứ có phải cả chục tuổi đâu."

Không phải Hứa Cẩm Ngôn có bất kỳ bộ lọc vô giá trị nào dành cho Tống Mạch Xuyên. Người này, thoạt nhìn đúng là ra dáng con người, chưa đầy 30 tuổi, là một người đàn ông kim cương độc thân chính hiệu, tính cách gần như không có gì để chê, khá hào phóng, sở thích cũng phong phú.

Tống Mạch Xuyên nghe lời Hứa Cẩm Ngôn nói, chợt ngước mắt hỏi anh ấy một câu: "Cậu thấy tôi và cô ấy… có xứng đôi không?"

Hứa Cẩm Ngôn: "……"

"Cậu đã uống được bao nhiêu đâu? Đã say rồi à?" Anh ấy nhếch mép, "Chí ít thì cũng phải nói tôi nghe đó là con gái nhà ai chứ? Hay là nhân viên trong công ty của cậu?"

Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa.

Hứa Cẩm Ngôn cũng không biết mình có đoán đúng không, quan điểm của anh ấy vẫn rất rõ ràng: "Nếu đã thích thì cậu phải mau mau hành động đi, cậu không theo đuổi người ta, đợi người ta có bạn trai rồi thì nửa đêm cậu tự cắn chăn khóc thầm hả?"

"Trần đời, tôi ghét nhất là cái kiểu nên theo đuổi thì không theo đuổi, sau này lại  giả vờ thâm tình."

Tống Mạch Xuyên: "…"

Lời Hứa Cẩm Ngôn nói rất thẳng thắn, tính liên tượng cũng rất mạnh. Vừa nghĩ đến một số cảnh tượng có thể xảy ra, trái tim vốn đã xao động của Tống Mạch Xuyên giờ càng thêm bất an.

Hứa Cẩm Ngôn nhìn thấy còn muốn nói gì đó nữa, nhưng điện thoại của anh ấy đúng lúc này có tin nhắn đến, mở ra xem, lại "chậc chậc" hai tiếng: "Hứa Niệm Sênh giờ lại chồm chồm đòi đặt chân tới điểm tiếp theo nữa rồi, ghen tị thật đấy, con nhóc này rảnh rỗi quá rồi."

Anh ấy mải cúi đầu xem điện thoại trả lời tin nhắn, không chú ý thấy ánh mắt người anh em đối diện đã thay đổi. Hứa Cẩm Ngôn còn chưa ngẩng đầu lên, nghe thấy người đối diện hỏi một câu: "Sênh Sênh định đi đâu chơi tiếp?"

Rõ ràng là người cậu này của cô gái nhỏ không hề liên kết hai người này lại với nhau, Hứa Cẩm Ngôn không ngẩng đầu lên đã trả lời: "Con bé bảo muốn đi thảo nguyên tận hưởng cảm giác cưỡi trên lưng ngựa phi nước đại, nó chưa từng cưỡi ngựa bao giờ. Tôi đang chờ xem mấy hôm nữa nó sẽ r*n r* kiểu gì đây."  

Hứa Cẩm Ngôn khi nói về cháu gái mình thì y như một ông bố lo lắng, luôn cảm thấy Hứa Niệm Sênh là con gái. đi ra ngoài không an toàn, dù sao kẻ xấu ở đâu cũng có, anh ấy thậm chí còn nghĩ đến việc tìm cho cô vài người bạn đồng hành. Đáng tiếc là bị từ chối rồi. Một đứa trẻ khi đã trưởng thành tự nhiên cũng sẽ có thể tự sắp xếp mọi chuyện cho mình.

Nói xong về cháu gái, Hứa Cẩm Ngôn lại nhớ đến chủ đề vừa nãy, anh ấy nói: "Tôi cũng chỉ nói tới đây thôi. Nếu cậu thực sự cho rằng mình không xứng với cô gái kia, vậy thì cứ yên tâm đợi tới ngày cô ấy có bạn trai rồi kết hôn đi, tới lúc đó cậu ngồi bên dưới tham dự lễ cưới của người ta, anh em bọn tôi sẽ hát tặng câu bài "Khách mời"." 

Tống Mạch Xuyên: "…"

Một lúc lâu sau, Hứa Cẩm Ngôn nghe thấy người đàn ông đối diện mở lời hỏi: "Ngày xưa làm sao cậu theo đuổi được Tô Tiểu?"

Chủ đề này, Hứa Cẩm Ngôn quả thực có quyền phát biểu. Anh ấy nhâm nhi chút rượu, dốc ruột gan chia sẻ kinh nghiệm theo đuổi vợ mình ngày xưa. 

"Nhưng tôi cũng không biết cậu và cô gái đó rốt cuộc là thế nào, tôi và Tô Tiểu dù sao cũng là bạn học đại học, coi như là tình yêu song phương," Hứa Cẩm Ngôn đổi giọng, "Bây giờ tôi cũng không biết các cô gái nhỏ thích gì, những kinh nghiệm đó có lẽ không áp dụng được."

Trong quan niệm của Hứa Cẩm Ngôn, theo đuổi đối tượng nhất định phải hào phóng. Tiền còn không nỡ chi, còn mong nói chuyện yêu đương gì? Có một câu nói nghe có vẻ quá tuyệt đối, nhưng đúng là, tiền ở đâu thì tình yêu ở đó. Nhưng cũng phải cân nhắc khả năng tài chính của cô gái, quá hào phóng người ta cũng sẽ có gánh nặng tâm lý.

Tống Mạch Xuyên lắng nghe rất nghiêm túc, nghe đến đoạn sau thì dừng lại một chút, hỏi: "Cậu không biết các cô gái thích gì, nhà cậu chẳng phải cũng đang nuôi một cô sao?"

Hứa Cẩm Ngôn nghe Tống Mạch Xuyên nhắc đến, mới chợt nhận ra, ồ nhà anh ấy quả thực có nuôi một cô gái nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!