Chương 41: Ảnh chụp chung

​Ngày chụp ảnh tốt nghiệp, rất nhiều người từ bên ngoài vào trường, xe cộ cũng không ít. Nhưng phải nói rằng, ngay cả trong tình huống này, phía bên Hứa Niệm Sênh vẫn thu hút được không ít ánh nhìn. Người đẹp thì luôn được nhìn thêm vài lần.

Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn đứng cạnh nhau quả thực rất xứng đôi, còn về phần Tống Mạch Xuyên, hôm nay anh ăn mặc trẻ trung, trông thực sự giống như em trai của Hứa Cẩm Ngôn.

Hứa Niệm Sênh ôm bó hoa dẫn bọn họ đi về phía trước. Không biết có phải do được ra ngoài chơi hay không mà tinh thần buổi sáng của bé Nguyên Đán trông rất tốt, miệng cứ ê a nhưng không hề khóc, rất hiểu chuyện. Cậu nhóc còn vươn tay muốn túm lấy bó hoa trong lòng Hứa Niệm Sênh, tiếc là tay ngắn quá. Chưa đi đến điểm tập trung, Hứa Niệm Sênh đã thấy bạn cùng phòng vẫy tay gọi tập hợp.

Cô nhét bó hoa vào lòng Hứa Cẩm Ngôn: "Cậu cầm giúp cháu, lát nữa đến tiết mục tặng hoa thì đưa lại cho cháu."

Hứa Cẩm Ngôn: "…"

Hứa Niệm Sênh vừa đi, anh ấy liền đổi việc với vợ, "Vợ ơi, em ôm hoa đi, anh bế  con."

Tô Tiểu: "…"

Nhóm Hứa Cẩm Ngôn đến vừa đúng lúc, hiện tại trên bục chụp ảnh là sinh viên của một khoa khác, Hứa Niệm Sênh đang ở điểm tập trung, lớp trưởng cầm danh sách điểm danh. Trịnh Văn Tĩnh khều nhẹ Hứa Niệm Sênh, "Bảo bối, không phải bảo chỉ có cậu mợ của mày đến thôi sao? Trai đẹp tụi mình gặp ở quán bar năm ngoái cũng đến à?"

"Hồi trước đèn mờ nhìn đã thấy đủ đẹp trai rồi, bây giờ ban ngày ban mặt, đẹp trai đến mức bùng nổ thế này." Trịnh Văn Tĩnh tặc lưỡi.

Bên cạnh, Diệp Điềm Điềm cũng xuýt xoa: "Mợ mày đẹp quá, mợ mày làm nghề gì vậy? Ngầu quá trời."

"Này, mấy người có nhan sắc như bọn mày chỉ tìm chơi với nhau thôi à?"

Hứa Niệm Sênh: "…"

Một phòng ký túc xá không thể ngủ ra hai loại người. Ai nấy đều là những kẻ cuồng nhan sắc, cuồng giọng nói, cuồng tay đẹp các kiểu sống chết không đổi.

Rất nhanh đã đến giờ chụp ảnh chung toàn học viện, Hứa Niệm Sênh cùng các bạn đứng lên bục, thợ chụp ảnh ở phía trước chỉ đạo đội hình. Trong đủ loại âm thanh ồn ào náo nhiệt, Hứa Niệm Sênh ở trong đám đông bỗng nhiên nhìn thấy Tống Mạch Xuyên đang giơ máy ảnh ở phía trước. Dáng người anh cao, đứng ở vị trí khá gần, còn vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn vì bế theo con nhỏ nên đứng lùi về phía sau một chút. Có lẽ nhận ra Hứa Niệm Sênh đã nhìn thấy mình, Tống Mạch Xuyên hạ máy ảnh xuống, mỉm cười vẫy tay với cô.

Ánh nắng rơi trên người anh có chút chói chang, khiến anh hơi nheo mắt lại. Khoảnh khắc đó Hứa Niệm Sênh lạ lùng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.

"…"

Đôi khi thật hận bản thân mình vì những lúc rung động không hợp thời như thế này. Cũng may chỉ là một khoảnh khắc đó thôi. Hứa Niệm Sênh cảm thấy Tống Mạch Xuyên của khoảnh khắc vừa rồi cũng rất đáng để được ghi lại.

Sau khi thợ chụp ảnh chỉnh đốn xong đội hình thì bắt đầu chụp. Vừa nãy chỉnh sửa mất một lúc lâu, nhưng thực ra lúc chụp thì rất nhanh, "tách" một cái, rồi lại thêm một tấm nữa. Ánh mắt của Hứa Niệm Sênh tự nhiên là hướng về phía thợ chụp ảnh do nhà trường thuê. Dù sao thì cô cũng sẽ xuất hiện trên tấm ảnh tập thể của cả khoa, nếu biểu cảm mà bị lỗi thì cô sẽ muốn chết mất.

Cũng không biết dưới ánh sáng này, Tống Mạch Xuyên có thể chụp ra những bức ảnh như thế nào, dù sao thì những bức ảnh trong tay anh cùng lắm cũng chỉ có vài người nhìn thấy mà thôi.

Chụp ảnh tập thể xong xuôi rất nhanh, người trên bục đã giải tán một nửa, Hứa Niệm Sênh vẫn còn đứng đó vì lớp cô là lớp chụp đầu tiên. Mọi người bắt đầu lôi điện thoại ra, soi vào camera để chỉnh lại mũ, tóc tai và lớp trang điểm. Hứa Niệm Sênh cũng không ngoại lệ. Thế mới nói thợ trang điểm mà Tô Tiểu thuê rất đáng tiền, vừa nãy vất vả một hồi như thế mà kiểu tóc của cô vẫn không bị ảnh hưởng chút nào, lớp trang điểm trông vẫn hoàn hảo.

Rất xinh đẹp. 

Hứa Niệm Sênh đứng vào vị trí, loay hoay nửa ngày thợ chụp ảnh mới hô bắt đầu chụp, điện thoại trong tay cô đành phải nhét tạm vào túi. Người biết nhìn xa trông rộng sẽ biết mua những chiếc váy có túi. Khóe mắt liếc thấy Tống Mạch Xuyên hình như lại đứng gần lên một chút, Hứa Cẩm Ngôn thì tự mình ôm hai bó hoa chen vào trong đám đông.

Đến tiết mục tặng hoa, cả cậu cô và Tống Mạch Xuyên cùng tiến lên tặng hoa cho cô, về khoản nghi thức này thì họ không hề qua loa chút nào. Xung quanh, bạn bè thân thích ùa lên rất đông, Hứa Niệm Sênh đương nhiên chưa kịp nói chuyện gì với họ thì đám đông lại tản ra. Hứa Niệm Sênh ôm hai bó hoa trong lòng, cô chỉnh lại vị trí hoa, nhìn lại ống kính, bắt đầu quản lý biểu cảm.

Đến lúc từ trên bục bước xuống, Hứa Niệm Sênh cảm thấy mình mất nửa cái mạng, chụp ảnh tốt nghiệp này thực sự rất mệt người. Cô đi tìm người nhà tập hợp. Nhìn chằm chằm vào máy ảnh trên tay Tống Mạch Xuyên một lúc lâu, cuối cùng cô hỏi: "Tôi có thể xem ảnh được không?"

Tống Mạch Xuyên nhìn cô, khẽ cười: "Không tin tưởng kỹ thuật của tôi đến thế à?"

Hứa Niệm Sênh: "Tôi đây là không tin vào khả năng quản lý biểu cảm của mình, nhỡ đâu tấm nào biểu cảm bị lỗi thì xấu lắm."

"Không đâu," Tống Mạch Xuyên nói, "Tấm nào cũng đẹp hết."

Hứa Niệm Sênh: "…"

Câu này cũng không biết là đang khen ai.

"Qua chụp ảnh gia đình với cậu mợ của em đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!