Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện

Bắt gặp đôi mắt hờ hững kia, đầu óc Hứa Niệm Sênh trống rỗng trong chốc lát. Giây phút ấy dường như có điều gì đó trào dâng trong tâm trí cô, nhưng lại như chẳng có gì cả, cảm giác như mọi thứ đều đã được an bài. Đôi mắt của người đàn ông này luôn có sức mê hoặc lòng người, mỗi khi nhìn chằm chằm vào ai đều rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác rằng trong mắt anh chỉ có mình đối phương. 

Nhưng đó không phải là trọng tâm. Từ khoảnh khắc gặp lại người đàn ông này, tất cả ký ức về quá khứ muốn quên đi bỗng ùa về như thác chảy. Hứa Niệm Sênh xấu hổ đến mức tưởng như đầu ngón chân sắp đào ra được cả một căn biệt thự Barbie xa hoa ngay tại chỗ. Cô nghiêm túc suy nghĩ: hay là giết người diệt khẩu?

"Bẻ cong là sao?" Đúng lúc này, Hứa Cẩm Ngôn đang ngồi phía trước quay đầu lại, đôi mắt có vài phần giống với Hứa Niệm Sênh nhìn chằm chằm vào cháu gái mình, "Cháu ở bên ngoài giao du với kiểu người gì đấy?"

Hứa Niệm Sênh: "…"

Người đàn ông bên cạnh vẫn không rời mắt, dường như anh cũng đang đợi câu trả lời của cô. 

Bằng một sự thần kỳ nào đó, Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên lại bình tĩnh lạ thường trước ánh mắt của hai người đàn ông này, có lẽ cô cho rằng lúc nước sôi lửa bỏng, khí thế của cô không thể thua kém được. Cô cất giọng bình tĩnh, quả quyết, tốc độ khá nhanh: "Chỉ là nhân vật 2D thôi ấy mà."

Hứa Cẩm Ngôn bị bất ngờ không kịp phản ứng: "Nhân vật 2D là gì?"

Hứa Niệm Sênh nói liền một hơi: "Là những người đàn ông ưu tú hội tụ cả tài năng lẫn nhan sắc nhưng thực chất là không có thật. Muốn cơ bụng, có cơ bụng, muốn cơ ngực, có cơ ngực, cần hiền lành thì có hiền lành, cần lạnh lùng thì có lạnh lùng, muốn bám người, có bám người, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp."

Cô nói liên thanh như đang bắn rap. 

Hứa Cẩm Ngôn gật gù như đúng rồi: "Ừ đúng thế. Sao cháu biết cậu của cháu cũng là người như vậy?"

Hứa Niệm Sênh nghiêm túc trả lời: "Lương tâm của cháu không cho phép cháu đồng tình theo điều đó."

Người đàn ông ngồi bên cạnh cô nghe thấy vậy liền bật cười. 

Tuy nhiên, tiếng cười ấy nhanh chóng bị tiếng của Hứa Cẩm Ngôn vì thẹn quá hóa giận át đi: "Hứa Niệm Sênh, cậu khuyên mày nên suy nghĩ kỹ trước khi nói."

Trông cứ như sắp lên mặt giáo huấn Hứa Niệm Sênh một bài đầy tình yêu và năng lượng tích cực vậy. 

Hứa Niệm Sênh: "…"

Dù ông trời có hạ giá xuống đây thì nhân vật 2D vẫn là vô địch!

Thực tế làm gì có người đàn ông nào có thể đáp ứng được những tiêu chuẩn cao ngút trời như thế chứ? Không một ai!

Hứa Cẩm Ngôn răn đe cháu gái đừng ăn nói linh tinh, lo chuyên tâm học hành cho tốt, bớt giở mấy trò vớ vẩn đi. 

"Cháu tự có sách để đọc, cậu cứ tự lo cho cậu đi là được rồi." Một cô gái đã thi được lên cao học như cô không biết sợ là gì.

Hứa Cẩm Ngôn tức đến bật cười: "Đủ lông đủ cánh rồi đấy nhỉ? Nói thật đi xem nào, dạo này mợ của cháu cứ mải chơi cái game hẹn hò gì đấy, có phải là do cháu vẽ đường không?"

Hứa Niệm Sênh im lặng, biểu cảm trên mặt rất thờ ơ như thể không liên quan gì đến mình. 

Đúng là cô đã giới thiệu trò chơi đó, nhưng người chơi không phải là cô mà là Trịnh Văn Tĩnh. Cô ấy là một cây bút viết tiểu thuyết người lớn hạng bét với vẻ ngoài thì mềm mại đáng yêu nhưng bên trong tâm hồn thì vô cùng đen tối, ngày nào cũng phải chơi vài ván game hẹn hò để tận hưởng niềm vui của hậu cung. Dần dần, Hứa Niệm Sênh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, tự mình "thưởng thức" dăm ba nhân vật "tình nhân quốc dân". 

Hứa Cẩm Ngôn rõ ràng rất có ý kiến: "Mày chơi một mình được rồi, còn làm hỏng cả vợ của cậu làm gì!"

Sự oán giận của Hứa Cẩm Ngôn không chỉ xuất phát từ việc ghen tuông mà còn vì vợ anh ấy không chỉ tự chơi một mình mà còn tải game về điện thoại của anh ấy nữa. Ngày nào Hứa tổng cũng phải tranh thủ đăng nhập vào game làm nhiệm vụ ngày cho vợ, bất kể anh ấy có đang ở công ty hay đi đâu. Có lần trợ lý đi vào, tình cờ nhìn thấy sếp đang chơi game hẹn hò liền dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn anh ấy.

Hứa tổng khi ấy thực sự cảm thấy thanh danh của mình đã bị tổn hại nặng nề.

"Còn vừa rồi là chuyện gì?" Cuối cùng Hứa Cẩm Ngôn cũng quay trở lại vấn đề chính, "Cháu có xích mích gì với bạn học à? Cái cậu thanh niên ăn mặc như thằng ngốc kia có quan hệ gì với cháu?"

Ý của anh ấy chính là anh chàng tên Lý Phương Nhiên kia. 

Sắc mặt Hứa Niệm Sênh rất bình tĩnh. Cô đáp: "Không có bất cứ quan hệ gì cả."

Hứa Cẩm Ngôn liếc nhìn cháu gái qua gương chiếu hậu trong xe một lúc, không biết trong lòng đang nghĩ gì, dường như đã đấu tranh rất lâu mới quyết định mở lời: "Hứa Niệm Sênh, cháu nghe cho kỹ này. Mấy tên đàn ông hào nhoáng ngoài kia, nhất là những kẻ cứ nhăm nhe vào sinh viên đại học như cháu, phần lớn đều là bọn lừa đảo muốn lấy tình hoặc tiền. Một đứa mà ngay cả Gaode Maps cũng không biết dùng như mày chính là đối tượng dễ bị lừa nhất đấy."

Hứa Niệm Sênh: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!