Cô há miệng định nói gì đó, kết quả Tống Mạch Xuyên lại nói thêm một câu: "Em là thân con gái, về muộn quá cậu em sẽ lo."
Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên nhận ra, lát nữa mình còn phải thương lượng đàng hoàng với Tống Mạch Xuyên, đều là người trưởng thành rồi, chắc không chơi trò mách lẻo đâu nhỉ?
Thế là cô im thin thít, tỏ vẻ ngoan ngoãn.
Nhìn hai người họ đi lên lầu, Hứa Niệm Sênh thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Lâm Nhất Lạc đối diện đang say khướt, say đến mức quên cả họ tên bạn trai cũ. Cô thở dài.
Tiểu Hứa tối nay tiêu tốn không ít tiền, Lâm Nhất Lạc dưới sự bầu bạn của trai đẹp tạm thời bước ra khỏi bóng ma thất tình, Hứa Niệm Sênh gọi lái xe thuê, nhìn cô ấy lên xe rồi mới quay người nhìn Tống Mạch Xuyên đang đứng ở cửa quán bar. Cô vẫn cảm thấy làm phiền người ta quá rồi. Chuyện về nhà, cô bắt taxi là được rồi. Nhưng quan hệ giữa Tống Mạch Xuyên và cậu cô quá tốt, cô sợ bị mách lẻo.
Tài xế của Tống Mạch Xuyên đang đợi bên đường, làm việc cho Tống Mạch Xuyên mấy tháng nay, Hứa Niệm Sênh đương nhiên nhận ra một số xe của anh. Cô ngoan ngoãn lên xe thắt dây an toàn, nhìn Tống Mạch Xuyên lên xe phía sau mình, còn rất tự nhiên hỏi thăm một câu: "Anh Cố không về nhà sao?"
Tống Mạch Xuyên mặt không đổi sắc: "Cậu ta là đàn ông, cũng ba mươi rồi, còn cần em phải lo à?"
Hứa Niệm Sênh thức thời ngậm miệng.
Tống Mạch Xuyên không biết nghĩ gì, đột nhiên nói: "Gọi người khác là "anh" nghe bon mồm thế, sao tới lượt tôi thì lại không thốt ra được?"
Vẫn còn so đo về cách xưng hô.
Hứa Niệm Sênh liếc nhìn anh một cái, tiếp tục tỏ ra thật thà: "Bỏng miệng."
Tống Mạch Xuyên: "…"
Anh chợt nhớ ra tối nay cô hình như có uống chút rượu. Cho dù không uống bao nhiêu, nhưng với tửu lượng của Hứa Niệm Sênh thì hệ thống ngôn ngữ bị tê liệt cũng là chuyện có khả năng xảy ra.
Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa, nhưng Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ thương chính sự, cô quay đầu nhìn anh, nhìn một lúc lâu, cho đến khi đối phương nhận ra ánh mắt của cô, cũng quay đầu lại nhìn cô.
"Sao vậy?"
Hứa Niệm Sênh: "Chú sẽ không mách lẻo với cậu út đâu nhỉ?"
Tống Mạch Xuyên: "…"
Đáy mắt cô còn mang theo chút thăm dò, hiển nhiên là rất muốn nghe được câu trả lời khẳng định từ miệng anh.
Tống Mạch Xuyên "ừm" một tiếng.
Cô gái nhỏ tiếp tục do dự mở miệng: "Thế anh Cố thì sao ạ? Trông anh ấy không giống người biết giữ mồm giữ miệng cho lắm."
Tống Mạch Xuyên cười: "Thế thì em nhìn đúng rồi đấy."
Hứa Niệm Sênh im lặng. Rồi cô rút điện thoại ra, tìm tên Cố Chước.
Tống Mạch Xuyên hỏi: "Em định làm gì?"
Hứa Niệm Sênh nói thật: "Nhắc anh Cố giữ mồm."
"…"
Tống Mạch Xuyên vươn tay cầm lấy điện thoại của cô, nói: "Tôi dặn cậu ta rồi, cậu ta sẽ không nói lung tung đâu."
"Thật hay giả?"
"…Thật."
Hứa Niệm Sênh yên tâm rồi, cô cầm lại điện thoại của mình từ tay Tống Mạch Xuyên, mãn nguyện chờ về nhà. Hôm nay ở bên ngoài cả ngày, sinh viên "đặc công" cũng biết mệt rồi.
Về đến cổng, Hứa Niệm Sênh tay xách nách mang túi to túi nhỏ bước vào cửa nhà, Tống Mạch Xuyên không đi theo vào, anh ngồi trong xe, nhìn bóng lưng cô chậm rãi biến mất trong tầm mắt mới dặn tài xế lái xe đi. Đêm Tết rất náo nhiệt. Trên đường Tống Mạch Xuyên về còn có người gọi điện rủ đi tăng hai, anh từ chối. Chút náo nhiệt này lúc nào chẳng có, cũng chẳng thiếu một mình anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!