Phần lớn thời gian, Hứa Niệm Sênh luôn là một sinh viên đại học hiện đại có cảm xúc khá ổn định. Cô thường sẽ chỉ nổi điên trên mạng, còn ngoài đời thực vẫn có thể ngồi gõ phím với sắc mặt bình tĩnh và nụ cười trên môi. Nhưng tối nay thì khác. Khi một vết nhơ cũ lại tìm đến cô để dây dưa trước mặt một vết nhơ khác, cô thật sự không thể chịu đựng nổi. Cô không nên tìm đàn ông để yêu đương, một người thì không thành, một người thì thành rồi còn tệ hơn cả không thành.
Những bông hoa đào thối tha chết tiệt này!
Nghe cô nói như vậy, Tống Mạch Xuyên có một khoảng im lặng hiếm hoi chừng vài giây, sau đó anh thở dài.
"Đừng tức nữa," Tống Mạch Xuyên nói, "Sau tối nay cậu ta chắc sẽ không còn dây dưa với em nữa đâu."
Bỏ qua chuyện anh ta bị bạn gái cũ túm cổ áo dí lên tường, chỉ nói riêng việc Tống Mạch Xuyên tận mắt chứng kiến nhân phẩm của đối phương, thì chuyện nhận anh ta vào công ty đã không thể nào xảy ra được. Chưa bàn đến tư cách là ông chủ, chỉ riêng tư cách là bạn tốt của Hứa Cẩm Ngôn, anh đã không thể để yên được.
Hứa Niệm Sênh cố gắng ép mình bình tĩnh lại, im lặng một hồi, rồi bắt đầu xin lỗi:
"Xin lỗi, vừa nãy đã mắng chú rồi."
Cô đang nhắc đến câu "mắt nhìn người trước giờ luôn tệ", một mũi tên bắn trúng ba người.
Nghe xong, Tống Mạch Xuyên lại tiếp tục rơi vào trầm mặc. Một lát sau, anh nói: "Tôi không nhắc đến thì em cứ xem như tôi chưa từng nghe thấy đi."
Hứa Niệm Sênh tiếp tục lỡ lời: "Kiếp sau tôi sẽ chú ý."
Tống Mạch Xuyên: "…"
Xe nhanh chóng đến dưới khu chung cư của cô. Đi bộ thì mười phút, còn lái xe thì chớp mắt đã đến. Hứa Niệm Sênh xuống xe, cảm ơn sếp. Sếp cô chu đáo nhắc cô nhớ ngủ sớm, cô tuy gật đầu, hưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc cô sẽ thức đến một giờ sáng.
Tống Mạch Xuyên ngồi trong xe, nghĩ thế nào lại gọi điện cho Hứa Cẩm Ngôn. Đầu dây bên kia vừa nối máy, truyền đến không phải giọng Hứa Cẩm Ngôn mà là tiếng trẻ con khóc oe oe. Đứa con nuôi của anh đang khóc trong điện thoại.
Mãi một lúc lâu, giọng Hứa Cẩm Ngôn mới truyền đến: "Sao đấy?"
Tống Mạch Xuyên hỏi: "Đang ở nhà trông con à?"
"Chứ còn gì nữa," Hứa Cẩm Ngôn vừa hạ giọng dỗ con, vừa nói tiếp, "hết cữ là vợ tôi đi làm lại rồi, tôi phải tranh thủ tập dượt làm quen trước."
Tống Mạch Xuyên còn đang định nói gì thì Hứa Cẩm Ngôn đột nhiên chuyển chủ đề: "Tiệc đầy tháng của con trai tôi, cậu có đến không? Dù gì cũng là bố nuôi của thằng bé đấy nhé."
"Đến." Tống Mạch Xuyên nói.
"Dạo này con bé Hứa Niệm Sênh ở bên chỗ cậu thế nào?" Hứa Cẩm Ngôn quay trở lại vấn đề: "Con bé ấy có làm việc gì sơ suất không? Không có thì tốt, mà nếu có thì cậu cứ nhịn đi nhé."
Tống Mạch Xuyên: "……"
Một thực tập sinh như Hứa Niệm Sênh dù có dỡ thế nào cũng không thể nào phá cho công ty của Tống Mạch Xuyên phá sản được, thế nên Hứa Cẩm Ngôn rất yên tâm.
"Cậu có biết cô ấy có bạn trai hồi đại học không?" Tống Mạch Xuyên hỏi.
"Không biết," Giọng Hứa Cẩm Ngôn vẫn rất bình thản, "Yêu thì yêu thôi, con gái nhà họ Hứa xinh xắn như thế, yêu đương cũng đúng chứ sao? Nam thanh nữ tú, tuổi trẻ mà, yêu đương ngọt ngào cũng là chuyện thường tình thôi."
"Cậu đừng có vì bản thân suốt thời đại học không yêu đương cũng chẳng để ý đến ai mà khó chịu khi thấy người ta yêu đương thế chứ?"
Tống Mạch Xuyên cảm thấy mình đúng là thừa hơi mới đi gọi cuộc điện thoại này, đang yên đang lành tự nhiên bị chê bai tuổi tác.
Anh còn chưa kịp nói gì, Hứa Cẩm Ngôn lại tiếp tục xả một tràng: "Cậu gọi điện đến chỉ để nói cháu gái tôi đang yêu thôi à? Nó cũng đã dắt thằng ất ơ nào về nhà đòi cưới đâu. Nó còn trẻ, cứ ra ngoài yêu đương đi vài thằng đã rồi tính."
Hứa Cẩm Ngôn làm phụ huynh tương đối cởi mở, nhưng việc áp dụng tiêu chuẩn kép thì lại thực hiện triệt để vô cùng. Trước đây anh ấy yêu đương, lúc say rượu còn ôm chân bàn gào khóc, nói Tô Tiểu không được đùa giỡn tình cảm của anh ấy. Đúng là nguyên tắc và cảm xúc của con người luôn thay đổi theo mức độ thân sơ.
Tống Mạch Xuyên không còn ý định tiếp tục cuộc trò chuyện với Hứa Cẩm Ngôn nữa. Hoặc cũng có thể là khoảnh khắc đó, anh nhận ra có vài chuyện thuộc về riêng tư của cô gái nhỏ, và cô không nhất thiết sẽ kể hết với cậu út của mình. Anh phải thay đổi cách nhìn. Trong suốt khoảng thời gian gặp lại vừa qua, anh đã vô thức đặt cô gái bây giờ với cô em gái nhỏ của ba năm trước, tự nhiên cũng sẽ vô thức tự đặt mình vào vai trò nửa người thân.
Về mặt cởi mở tư duy, anh thậm chí còn không bằng người cậu ruột Hứa Cẩm Ngôn của cô.
"Tôi tắt máy đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!