Hứa Niệm Sênh không hề hay biết, vào lúc cô bất ngờ chạm mặt bạn trai cũ ở bên này thì chiếc xe của sếp cô vẫn chưa đi được bao xa. Chuyện này bắt đầu từ việc Tống Mạch Xuyên vô tình quay đầu lại, vừa đúng lúc nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang bước về phía cô, còn cô thì đã dừng bước.
Tống Mạch Xuyên nói: "Dừng xe lại."
Xe vừa dừng, trợ lý Giang ở ghế trước cũng quay đầu nhìn theo, kết quả là cùng ông chủ im lặng nhìn chằm chằm về phía ấy, chẳng ai rời mắt đi được. Không thể phủ nhận Hứa Niệm Sênh sở hữu vẻ ngoài hoàn hảo của một mỹ nhân, người đang đứng gần cô cũng có dáng người cao ráo, tuy khoảng cách tương đối xa nên không nhìn thấy rõ mặt, nhưng vẫn có thể biết bọn họ đều là những người ưa nhìn.
Một nam một nữ trẻ tuổi đứng trong gió lạnh mùa đông nói chuyện, nghĩ thế nào cũng thấy không giống người xa lạ.
Trợ lý Giang gần như buột miệng nhận xét một câu: "Trông cũng khá đẹp đôi."
Tình yêu của những đôi bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường vẫn luôn là thứ tình cảm đáng yêu và đẹp đẽ nhất.
Nhưng ngay sau khi nói ra câu đó, trợ lý Giang liền nhận lại được một ánh nhìn "chết chóc" từ ông chủ. Thấy Tống Mạch Xuyên liếc mắt qua, vẻ mặt cảm khái vừa rồi của trợ lý Giang lập tức bay biến sạch, nhìn bộ dạng anh thậm chí còn có chút chột dạ. Dù gì anh ấy cũng là một người trợ lý rất chuyên nghiệp, rất giỏi trong việc đoán ý sếp. Dựa vào mối quan hệ của Hứa Niệm Sênh và Hứa Cẩm Ngôn, trợ lý Giang cảm thấy có lẽ ông chủ của anh ấy bây giờ đang có cảm giác "yêu ai yêu cả đường đi" dành cho cháu gái của bạn thân. Hơn nữa, so với người cậu tinh ranh như hồ ly là Hứa tổng, Hứa Niệm Sênh rõ ràng dễ khiến người ta có thiện cảm hơn, lại còn ngây ngô, ít đề phòng với cuộc đời.
Đứng trên lập trường của một bậc trưởng bối, những thanh niên tài giỏi, có gia thế, năng lực, cách nói chuyện không tầm thường mà Tống Mạch Xuyên quen biết có rất nhiều. Có đôi khi chỉ cần nhìn qua một cái, anh đã có thể đoán ra người đàn ông kia là hạng người như thế nào.
Ở khoảng cách này, họ đương nhiên không thể nghe được người ta đang nói gì. Trợ lý Giang cảm thấy việc dừng xe bên đường và cùng sếp lén lút nhìn trộm đồng nghiệp thực tập sinh không phải là chuyện đạo đức cho lắm, nhưng anh ấy vẫn không thể kìm lòng mà hóng hớt say sưa. Cuộc trò chuyện của đôi nam nữ kia trông có vẻ không được suôn sẻ cho lắm, một người rất thiếu kiên nhẫn, một người cứ muốn dây dưa, trông hơi giống một cặp tình nhân đang giận dỗi.
Cuối cùng Hứa Niệm Sênh vẫn dứt khoát quay lưng đi, đầu không ngoảnh lại, người đàn ông trẻ tuổi phía sau trông như muốn đuổi theo, nhưng lại bị bảo vệ khu dân cư chặn lại.
Tống Mạch Xuyên nhìn đến đây mới bảo tài xế tiếp tục lái xe đi. Trợ lý Giang ngập ngừng mãi, cứ muốn nói lại thôi, chủ yếu là chưa từng thấy một ông sếp nào tận tâm, quan tâm đến cô gái chẳng hề có máu mủ ruột rà thế này. Đến cả chuyện tình cảm của người ta cũng phải quan tâm đến thế sao?
Tống Mạch Xuyên lên tiếng trước: "Trợ lý Giang, cậu muốn nói gì đấy?"
"A, không, không có gì ạ." Trợ lý Giang lắp bắp.
Đáng tiếc là sếp của anh ấy không có nhiều kiên nhẫn với người khác. Cái kiểu ngập ngừng muốn nói lại thôi này của anh ấy đã thành công khiến Tống tổng ngứa mắt, cất giọng thiếu kiên nhẫn: "Có gì nói thẳng luôn đi."
"Tống tổng, tôi thấy… hình như anh rất quan tâm đến Hứa Niệm Sênh?"
Đây quả thực là một câu hỏi liều lĩnh, đang yên đang lành, làm gì có ai lại dám cả gan hỏi sếp một câu như thế chứ? Giang Tri Ngôn đi theo Tống Mạch Xuyên cũng đã được vài năm, tuy ranh giới cấp trên cấp dưới rất rõ ràng, nhưng năng lực và tác phong làm việc của anh ấy rất vừa ý Tống Mạch Xuyên, nếu không có gì thay đổi thì trước Tết rất có thể sẽ được tăng lương. Vào thời điểm then chốt thế này, chọc giận sếp dĩ nhiên không phải là chuyện tốt.
Thế nhưng, dường như sếp của anh ấy lại chẳng bận tâm tới câu hỏi liều lĩnh này. Tống Mạch Xuyên chỉ liếc nhìn anh ấy một cái, sau đó dùng giọng bình tĩnh vô cùng đáp lại: "Đợi bao giờ cậu có con gái rồi sẽ hiểu."
Trợ lý Giang: "?"
Không biết nói sao, nhưng trạng thái này của sếp quả thực rất giống với những bình luận anh ấy từng thấy khi lướt xem video về những em bé gái xinh xắn vậy, đại loại như là: [Nếu đây là con gái tôi, đảm bảo trong vòng bán kính trăm dặm không có một tên tóc vàng hay chiếc xe độ nào dám xuất hiện.]
Hơi có tâm lý của một ông bố rồi đấy.
Nhưng dĩ nhiên, những lời này không thể nào nói ra cho sếp nghe được. Trợ lý Giang tỏ ra rất thức thời, quay người ngồi lại ngay ngắn.
—
Ngày hôm sau tới công ty, Hứa Niệm Sênh phát hiện ánh mắt trợ lý Giang nhìn mình không đúng lắm, chính là cái kiểu muốn buôn dưa nhưng không tiện nói bô bô ra. Hứa Niệm Sênh liền hiểu ý, thế là lén lút giao lưu tình cảm đồng nghiệp tốt qua WeChat.
Trợ lý Giang nói tối qua đã nhìn thấy cô đứng nói chuyện với một anh chàng đẹp trai.
Hứa Niệm Sênh: […]
Sau khi đọc xong câu đó, cô cảm thấy cả người héo hon đi, uổng công cô còn đầy mong đợi. Còn tưởng sẽ được hóng chuyện hot nội bộ, nào ngờ quay đi quẩn lại, chuyện hot người ta muốn tám lại là chuyện của chính cô.
Khi cô đang nghĩ xem nên trả lời thế nào thì trợ lý Giang đã nhận được một cuộc gọi nội bộ yêu cầu vào văn phòng tổng giám đốc. Anh ấy cầm theo điện thoại vào trong, lúc đang báo cáo chợt nhớ ra một tài liệu liền tiện tay tra cứu trên điện thoại, sau đó chìa ra cho sếp xem màn hình. Nhưng xui xẻo thay, đúng lúc ấy, điện thoại lại bật lên một thông báo tin nhắn mới trên WeChat.
Trợ lý Giang nhanh tay lẹ mắt giơ tay muốn gạt thông báo ấy đi, kết quả lại bấm thẳng vào tin nhắn.
"…"
Sự im lặng bao trùm cả văn phòng. Hai người đàn ông đồng thời im lặng, sau đó, trợ lý Giang luống cuống chuyển trang. Trong giờ làm việc, nhân viên lướt điện thoại nhắn tin là chuyện rất bình thường, miễn sao vẫn hoàn thành tốt công việc là được. Chỉ có điều, Tống tổng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được xem những dòng tin nhắn buôn chuyện trong giờ của cấp dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!