Chương 42: Quà sinh nhật

Hứa Niệm Sênh không biết nên đánh giá thế nào về hành động của Tống Mạch Xuyên, người thậm chí còn bao thầu luôn cả công đoạn chỉnh sửa ảnh. Ánh mắt cô dừng lại trên bức ảnh chụp chung giữa cô và Tống Mạch Xuyên. Trong ảnh, cô ôm bó hoa, đôi mắt cong cong nhìn vào ống kính. Việc quản lý biểu cảm mà cô lo lắng bấy lâu nay không có vấn đề gì, nhưng cô phát hiện ra trong ảnh, đầu và cơ thể mình đều vô thức nghiêng về phía Tống Mạch Xuyên một chút. Đương nhiên, Tống Mạch Xuyên cũng vậy.

Trông không có vấn đề gì, rất hài hòa, thậm chí còn rất xứng đôi. Nhưng chính vì như vậy mới là không đúng, Hứa Niệm Sênh càng nhìn bức ảnh này càng cảm thấy sai sai. Cô im lặng một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhắn tin cảm ơn Tống Mạch Xuyên trước. Nói thật lòng, ảnh do Tống Mạch Xuyên chụp quả thực rất đẹp, thậm chí kỹ thuật chỉnh ảnh của anh cũng khiến Hứa Niệm Sênh phải kinh ngạc. Cả một ngày đi theo cô, về nhà trong thời gian ngắn như vậy mà đã sửa xong chừng này ảnh, thật không ngờ anh lại tỉ mỉ đến mức này.

Cô gửi những bức ảnh chụp chung với người khác vào các nhóm chat và gửi riêng cho từng người tương ứng, đa phần là gửi ảnh gốc. Theo lý mà nói, với loại ảnh chụp chung này, mỗi người sẽ có nhu cầu chỉnh sửa khuôn mặt mình khác nhau. Hứa Niệm Sênh cũng gửi cả ảnh do Tống Mạch Xuyên đã chỉnh sửa cho họ xem.

Phương Mạn bình luận ngay tại chỗ: "Trình độ chụp ảnh và chỉnh sửa của anh đẹp trai này ăn đứt gã bạn trai cũ của tao không biết bao nhiêu con phố."

Trịnh Văn Tĩnh hưởng ứng: "Tiện thể cũng ăn đứt tao mấy con phố luôn. Anh nhiếp ảnh gia đẹp trai của chúng ta không mắc cái bệnh của một số thợ ảnh nam là chỉ chăm chăm vào bố cục mà chụp mặt mẫu thì loạn cào cào."

Diệp Điềm Điềm: "Tấm này tao thấy có thể đăng lên vòng bạn bè rồi đó."

Các cô nàng bày tỏ sự tán thưởng cao độ đối với gu thẩm mỹ của Tống Mạch Xuyên. Trong phòng ký túc xá mà bàn về một người thì đương nhiên không thể chỉ nói vài câu là xong. Ở Tống Mạch Xuyên, cơ bản họ không tìm ra được khuyết điểm gì. Khi Hứa Niệm Sênh nói anh có lẽ vẫn còn độc thân, ba người bạn cùng phòng đều tỏ ra kinh ngạc ở nhiều mức độ khác nhau.

"Anh ấy độc thân thật hay là bên cạnh có người nhưng bọn mày không biết?" Phương Mạn đang thoa kem dưỡng da tay. "Sao tao nghe nói người trong giới của các anh ấy, yêu đương không gọi là yêu, mà gọi là bao nuôi."

Hứa Niệm Sênh lắc đầu, cô không phải là nhìn Tống Mạch Xuyên qua lăng kính màu hồng. Cô thực tập ở Hành Xuyên nửa năm, trong đó gần năm tháng có tiếp xúc với Tống Mạch Xuyên. Nếu bên cạnh anh thực sự có người, mấy trợ lý và thư ký không thể nào không biết chút gì, cô cũng chưa từng nghe các tiền bối bàn tán chút bát quái nào về ông chủ. Còn một điểm nữa là, Tống Mạch Xuyên không phải là người không biết chừng mực, nếu bên cạnh anh thực sự có người, trước đó anh sẽ không để cô ở nhờ nhà mình.

"Chắc là không có đâu, tao chưa nghe cậu tao nhắc đến bao giờ."

Thỉnh thoảng Hứa Cẩm Ngôn còn mắng Tống Mạch Xuyên là thánh ế.

Chủ đề này sau đó bị lướt qua bởi những chuyện khác, Hứa Niệm Sênh cũng bắt đầu đắn đo xem nên đăng tấm nào lên vòng bạn bè. Trong khoảng thời gian chụp ảnh tốt nghiệp này, ngày nào cũng có thể thấy những người cả năm chẳng đăng gì bỗng nhiên cập nhật trạng thái. Hứa Niệm Sênh đăng bài trước khi đi ngủ, sau khi tỉnh dậy thì bắt đầu nghía qua các lượt like và bình luận trên vòng bạn bè. Không ngoài dự đoán, trả lời bình luận trong vòng bạn bè cũng khiến người ta mệt mỏi.

Trong vô số lượt thích, cô còn nhìn thấy cái like của Tống Mạch Xuyên. Hứa Niệm Sênh không đăng bức ảnh chụp chung với anh. Trong chín bức ảnh cô đăng có ảnh gia đình, ảnh chụp với bạn cùng phòng, ảnh chụp với các thầy cô và ảnh tập thể lớp do Tống Mạch Xuyên chụp. Hứa Niệm Sênh đã phóng to mặt mình lên, làm mờ mặt những người khác, những tấm còn lại đều là ảnh đơn của cô. Tống Mạch Xuyên chỉ nhấn like, không nhắc gì đến chuyện ảnh chụp chung, Hứa Niệm Sênh cũng rất ăn ý không đề cập tới.

Tuy nhiên, sau khi xem xong vòng bạn bè, Hứa Niệm Sênh mới phát hiện hôm nay cậu út đã gửi tin nhắn, đại khái là hỏi cô xem từ lúc tốt nghiệp đại học đến khi nhập học nghiên cứu sinh có kế hoạch gì không. Về vấn đề này, Hứa Niệm Sênh cũng đã từng nghĩ đến trước đó. Dù sao cũng là một kỳ nghỉ khá dài, cô không thể cứ ru rú ở trong nhà mãi được, như vậy có vẻ hơi phí hoài thời gian.

Hứa Cẩm Ngôn nói nếu thực sự không có ý tưởng gì thì có thể đến công ty anh ấy làm việc.

"…"

Đồng chí Tiểu Hứa vừa mới kết thúc kiếp làm thuê không lâu đã thẳng thắn từ chối. Cô vẫn chưa nghĩ ra, nhưng tuyệt đối không muốn đi làm thuê.

Hứa Cẩm Ngôn đương nhiên không ép cổ đông nhà mình đi làm. Tuy nhiên, khi bằng tuổi của Hứa Niệm Sênh, anh ấy đã bắt đầu chạy đôn chạy đáo đi tìm nhà đầu tư thiên thần rồi.

Trước đó, Hứa Niệm Sênh hẹn bạn cùng phòng đi chơi vài ngày. Kết quả trúng tuyển của Diệp Điềm Điềm đã có, không có gì bất ngờ, cô nàng là nghiên cứu sinh thứ hai của phòng, mấy cô gái hẹn nhau đi ăn mừng một đêm. Phú bà họ Diệp rất hào phóng, trực tiếp thanh toán toàn bộ chi phí. Bốn cô gái trong phòng ký túc xá này đều không quá eo hẹp về kinh tế. Hứa Niệm Sênh thì không cần phải nói.

Phương Mạn từ năm nhất đại học đã làm người mẫu bán thời gian, hiện tại cũng coi như là một người mẫu có chút tiếng tăm, bản thân đã sớm thực hiện được tự do tài chính. ông ít tiền sinh hoạt, tuy học chuyên ngành máy tính nhưng đoán chừng công việc sau này cũng không đúng chuyên ngành. Gia đình Trịnh Văn Tĩnh thì bố mẹ đều làm việc trong doanh nghiệp nước ngoài mười mấy năm, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng không ít. Còn về Diệp Điềm Điềm, bình thường thấy cô nàng chi tiêu không cao không thấp, gia đình chắc cũng thuộc dạng khá giả. Mãi cho đến đêm nay phú bà Diệp trực tiếp quẹt thẻ trả hơn mười nghìn tệ, hỏi ra mới biết, nhà cô nàng thuộc diện đền bù giải tỏa

"…"

Giàu một cách giản dị, không phô trương.

Đêm nay không gọi là Tiểu Diệp nữa, mà là chị Diệp.

Mấy cô gái nhảy nhót đến hơn hai giờ sáng mới bắt xe về trường. Hứa Niệm Sênh cũng uống hai ngụm rượu, không dám uống nhiều, nhưng vì bên cạnh đều là bạn bè, tửu lượng đều tốt hơn cô nên cũng không sao.  Lúc về đến trường, từ cổng đi vào, cũng có những người khác vào trường tầm giờ này. Bác bảo vệ trực ca đêm nhìn một đám người đi thành từng tốp này, tay cầm bình giữ nhiệt, lắc đầu nhìn theo bóng lưng bọn họ.

Nhóm sinh viên đi họp lớp hay tiệc tùng câu lạc bộ khoác vai nhau đi phía sau không dám hó hé. Họ thực sự rất muốn nói với bác bảo vệ một câu: Đi quẩy và uống rượu chơi game cùng nhóm bạn chí cốt thực sự rất vui, bọn cháu thức khuya uống rượu đi bar, nhưng bọn cháu thật sự không phải là trẻ hư!

Lúc Hứa Niệm Sênh về đến phòng thì đã hơi mơ màng, không rõ là do say hay do buồn ngủ, hoặc là do lâu lắm rồi không chơi điên cuồng như vậy, cô có chút mệt. Giờ này, mọi người đang bận rộn tẩy trang và tắm rửa. Hứa Niệm Sênh nghe nhạc xập xình cả buổi tối, lúc này lục căn thanh tịnh, có cảm giác như người tu hành không màng thế sự. Cuối cùng nằm xuống giường, đầu vừa chạm gối là ngủ ngay lập tức.

Giấc ngủ này khiến cả phòng ký túc xá như rơi vào lời nguyền công chúa ngủ trong rừng, không có chuông báo thức, rèm giường ai nấy đều kéo kín, không có ánh sáng, ngủ một cách an tường còn hơn cả người đã khuất. Theo quy tắc "một phòng không ngủ ra hai loại người", đến chiều mới bắt đầu có người bị cơn đói dựng dậy. Hứa Niệm Sênh vẫn ngủ rất say, tiếng động trong phòng căn bản không lọt vào tai cô, cho đến khi điện thoại trên giường rung lên. Cô mơ màng mò mẫm cầm lấy xem, vừa mở mắt, mắt còn chưa nhìn rõ chữ trên màn hình, chỉ thấy là một cuộc gọi đến. Cô theo bản năng bấm nút nghe.

Ngay sau đó, đầu bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Sênh Sênh."

Hứa Niệm Sênh chưa kịp phản ứng: "Dạ?"

Người bên kia nhận ra: "Em vừa mới ngủ dậy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!