Hứa Niệm Sênh ngồi trong phòng làm việc của sếp im lặng hồi lâu, vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi Tống Mạch Xuyên rốt cuộc biết cô tối qua đi đâu bằng cách nào. Đúng là cô đã đăng ảnh lên vòng bạn bè thật, nhưng cô không hề khai mình đi đâu mà. Ngay cả cậu cô cũng không biết cô đi đâu, vậy anh làm sao mà biết? CPU của đồng chí Tiểu Hứa sắp bốc khói tới nơi rồi. Sau đó, dưới ánh mắt của Tống Mạch Xuyên, cô rất tự nhiên để lộ ra một ánh mắt trong trẻo nhưng ngốc nghếch.
Tống Mạch Xuyên rõ ràng không phải là một ông chủ sẽ quản nhân viên của mình đi đâu giải trí sau giờ làm, câu đó anh hỏi cũng chỉ là một câu hỏi xã giao.
"Hai hôm nữa có một buổi tiệc tối, em tăng ca đi cùng tôi một chuyến." Ông chủ đưa ra nhiệm vụ mới.
Hứa Niệm Sênh không phải lần đầu đi công tác ngoài, nhưng lần này Tống Mạch Xuyên đặc biệt dặn: "Là dịp khá trang trọng, nhớ ăn mặc đẹp một chút. Nếu cần mua đồ mới hay thuê stylist, tôi thanh toán."
"…"
Cô đâu phải không trả nổi khoản đó.
Khi ra ngoài và nhắc đến bữa tiệc này với trợ lý Giang, đối phương không lấy làm lạ, nói rằng hồi anh ấy mới vào công ty, sếp chê anh ấy quê mùa, mỗi lần đưa anh ấy ra ngoài xã giao đều phải thuê stylist riêng cho anh ấy. Kết quả là trong bữa tiệc, sếp tổng bên đối tác là một phụ nữ trung niên, Tống Mạch Xuyên dẫn theo mấy cô cậu trẻ tuổi xinh đẹp đến, kể cả anh ấy, thì dù không hợp tác được, người ta cũng đối xử hòa nhã với họ, chưa kể, bản thân Tống Mạch Xuyên là người rất giỏi đàm phán hợp tác.
Hứa Niệm Sênh: "…Trước đây các anh còn dùng mỹ nam kế cơ à?"
"Sao có thể gọi là mỹ nam kế, đây chỉ là chiến thuật thôi, bọn tôi chỉ trò chuyện uống rượu với khách hàng chứ đâu có làm gì khác," vẻ mặt trợ lý Giang rất nghiêm túc, "Hơn nữa, chiêu này bây giờ vẫn đang được áp dụng."
Công ty bọn họ giống như con heo đứng đúng hướng gió thời đại, đúng lúc đúng thời nên phất lên rất nhanh. Trước đây khi đi ra ngoài, chỉ có một mình sếp là có thể diện, dù sao gia nghiệp của người ta cũng lớn, danh tiếng vang xa. Còn bây giờ, chỉ cần từng làm việc ở Hành Xuyên cũng đã thành một điểm cộng ghê gớm.
Hứa Niệm Sênh nghe xong bái phục không thôi.
Còn về lý do tại sao Tống Mạch Xuyên lại chọn một thực tập sinh như cô cùng đi dự tiệc, rất đơn giản, vì cô đẹp.
Trợ lý Giang kể lúc trước không biết sếp nghĩ gì, mỗi lần đi tiệc xã giao đều không tìm bạn nữ đi cùng mà luôn kéo anh ấy theo. Những bữa tiệc xã giao luôn không thiếu nam thanh nữ tú, cộng thêm việc trợ lý Giang cũng rất điển trai, thế là ngay tối hôm đó, một sếp một trợ lý bị dựng chuyện đồn nhảm. Điều lố bịch nhất là, sau khi sếp đứng ra đính chính tin đồn, trợ lý Giang lại bị một vị sếp tổng trung niên đuổi theo vào tận nhà vệ sinh đòi bao nuôi anh, nói rằng sẽ cho anh một cơ hội để đỡ phải phấn đấu mười năm. Cơ hội là thứ rất hiếm có, thông thường mọi người sẽ không dại dột mà từ chối một cơ hội tốt như vậy, nhưng khi cơ hội đó được đưa ra bởi một người đàn ông trung niên đã có gia đình êm ấm bên ngoài, trợ lý Giang, với tư cách là một người đàn ông, đã thấm thía thế nào là bị quấy rối t*nh d*c. Cuối cùng vẫn là Tống Mạch Xuyên phải đứng ra giải vây. Những người mà nhân viên không dám đắc tội thì để sếp đứng ra đắc tội. Trợ lý Giang cũng không biết cái này có được tính là anh hùng cứu mỹ nhân hay không.
Hứa Niệm Sênh: "…"
Đúng là đôi khi nghe chuyện thiên hạ còn vui hơn đi làm. Cô thậm chí không muốn làm việc nữa.
Tết đến nơi, Hứa Niệm Sênh còn thuê dì đến dọn dẹp căn hộ thuê hai phòng ngủ một phòng khách của mình sạch sẽ, nghĩ bụng, mình về nhà ăn Tết thì nhà cửa bên này cũng nên được sạch đẹp tinh tươm.
Ông sếp Tống Mạch Xuyên này quả thật chu đáo, trước ngày dự tiệc còn gửi cho cô một liên hệ. Hứa Niệm Sênh nhìn tên WeChat của người kia cứ thấy quen quen. Sếp nói đây là stylist anh thuê cho cô, từ trang phục đến trang điểm đều không cần cô lo.
"…"
Hứa Niệm Sênh vốn định đặt hẹn với người quen, bây giờ đành dẹp luôn ý định đó. Sau đó, cô lên mạng tra cứu hồi lâu, cuối cùng phát hiện ra người mà Tống Mạch Xuyên giới thiệu là một stylist khá nổi tiếng trong giới thời trang, mỗi một cuộc triển lãm của người ta đều mời siêu mẫu quốc tế và sao hạng A tham dự.
Lắm lúc thật muốn đấu một trận với đám người giàu này.
Trong vòng của cậu cô cũng toàn dạng nhân vật như thế, khiến đồng chí Tiểu Hứa dù tuổi còn trẻ, kinh tế vượt xa nhiều bạn cùng trang lứa, vẫn cảm thấy mình với họ như không cùng một đẳng cấp. Lương thực tập của cô sao đủ tầm thuê stylist hạng này?
Stylist vừa nhìn thấy Hứa Niệm Sênh liền sáng mắt, điệp khúc khen ngợi không dứt, còn thuận miệng hỏi cô có từng nghĩ đến việc vào giới giải trí hay đi thử show của bà ấy không. Chiều cao của Hứa Niệm Sênh nếu trong giới người mẫu thì không quá lợi thế, nhưng không thể phủ nhận gen nhà cô tốt quá mức, dáng cực chuẩn, gương mặt tự nhiên lại đẹp.
Đồng chí Tiểu Hứa chỉ biết im lặng. Ai hiểu được nỗi lòng của cô chứ, tan làm về nhà còn phải xem luận văn chạy code, theo đuổi sự nghiệp diễn xuất có phải là giấc mộng của cô đâu?
Stylist chọn cho Hứa Niệm Sênh một chiếc váy dạ hội màu xanh sapphire. Da cô trắng, mặc lên thật giống viên sapphire đắt giá. Nói vậy nghe hơi khoa trương, nhưng đúng là khi mọi người trong studio nhìn cô thay đồ xong mà vẫn để mặt mộc, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ đó. Vẻ quý phái toát ra trong từng cử chỉ của cô dù cô vẫn còn non nớt, chưa từng trải sự đời. Cô gái như thế thật ra không thích hợp bước vào chốn phù hoa, nhưng lại sở hữu những ưu thế không cần cố gắng.
Cô giống như một viên ngọc thô chưa được mài giũa mà vẫn tự tỏa sáng vậy.
Trước đó Hứa Niệm Sênh còn thử một chiếc váy đỏ, hở khá nhiều, mặc lên cũng rất đẹp. Nhưng thứ nhất, cô thấy màu đỏ hơi quá nổi bật, thứ hai, thời tiết quái quỷ, trời lạnh như cắt, mặc nhiều được chút nào hay chút đó. Cô đi làm kiếm tiền chứ không phải là đi hành xác dưới gió lạnh.
Nhan sắc đúng là vũ khí lợi hại. Nhìn mình trong gương sau khi trang điểm, ngay cả Hứa Niệm Sênh cũng suýt choáng vì chính mình. Nhưng công đoạn chuẩn bị vẫn chưa xong, stylist lại lấy ra một hộp trang sức, bên trong là dây chuyền, khuyên tai và vòng tay. Hứa Niệm Sênh có tật xấu là thỉnh thoảng có lúc rảnh lật tạp chí thời trang đọc chơi. Bộ trang sức này cô nhìn trông rất quen mắt, nếu loại trừ khả năng hàng giả, giá trị của nó phải lên đến khoảng bảy con số, cô không phải là ngôi sao hay người nổi tiếng, không lý nào thương hiệu lại cho cô mượn đeo.
Khi dây chuyền sắp được đeo lên cổ, Hứa Niệm Sênh khựng lại: "Chị ơi, cái này là…?"
Stylist có lẽ đã hiểu lầm thân phận của cô, thoải mái nói: "Đây là bộ trang sức do Tống tổng đấu giá được, bảo chúng tôi chuẩn bị cho cô."
Hứa Niệm Sênh: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!