Chương 28: Cần gì phải che giấu

Cũng thật khó cho cô, trên người vẫn còn đang mặc đồ công sở lại phải theo chân một người sếp ăn mặc thời thượng về chính nhà mình ăn tiệc. 

Tống Mạch Xuyên dường như cũng nhận ra vấn đề này, anh dừng bước, nói với cô: "Thôi, chúng ta đi cửa khác. Em lên trên thay bộ đồ khác đi."

Mấy năm gần đây, sự nghiệp của Hứa Cẩm Ngôn phất lên nhanh như diều gặp gió, vèo một cái trở thành nhân vật mới nổi, kéo theo cô cháu gái là Hứa Niệm Sênh sau một đêm bỗng rũ mình trở thành tiểu thư khuê các, thậm chí từng có người tìm đến muốn mai mối hôn sự cho cô. Hứa Cẩm Ngôn từng nói cô không nhất thiết phải cố gắng hòa nhập vào những vòng tròn quan hệ mà cô không muốn, cứ sống như người bình thường là được. 

Tống Mạch Xuyên rất quen thuộc với nơi này, tìm được chính xác lối vào bằng cửa khác ở sân sau, anh nghiêng người nhường lối, để Hứa Niệm Sênh tự mở cửa.

"…"

Suýt chút nữa Hứa Niệm Sênh đã tưởng anh quen thuộc đến mức có chìa khóa tự mở cửa nhà cậu cô luôn rồi. Cô lục túi xách lấy chìa khóa mở cửa. 

Phía sân sau này không có ai. Tống Mạch Xuyên mang theo quà đến nên không theo cô đi lên lầu. Ở tiền sảnh, Hứa Cẩm Ngôn đang bận rộn tiếp khách, bất ngờ thấy anh em chí cốt từ sau nhà bước ra, còn ngẩn người: "Cậu vào từ đâu vậy?"

Tống Mạch Xuyên không nói chuyện thừa thãi với anh ấy, hỏi: "Tiểu Nguyên Đán đâu?"

"Đang ngủ trên lầu, vừa nãy có bế xuống đây chơi một lát, ngủ gật nên lại bế lên rồi."

Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn bây giờ đều đang tiếp khách ở tiền sảnh. Tô Tiểu khác với những phu nhân nhà giàu khác chỉ đầu tư chơi chơi, sự nghiệp của cô ấy không chỉ đơn thuần là đầu tư. Đứng trước vị khách nào, cô ấy cũng có thể xã giao rất khéo léo.

Tống Mạch Xuyên đứng cạnh bên, phát hiện ánh mắt Hứa Cẩm Ngôn luôn đặt trên người Tô Tiểu không hề rời đi, thuận miệng hỏi một câu: "Cậu nhìn gì vậy?"

Hứa Cẩm Ngôn cầm ly rượu trên tay, chỉ về phía trước: "Cậu không thấy vợ tôi đang tỏa sáng à? Đẹp tuyệt trần."

Tống Mạch Xuyên: "…"

Anh quen rồi, thậm chí còn rất tán thành.

Anh cầm một ly rượu cụng vào ly của Hứa Cẩm Ngôn, "Vậy cậu phải có ý thức cảnh giác đi."

Trong cái giới này, không phải chỉ đàn ông đối mặt với cám dỗ. Phụ nữ thành công còn dễ nhận được nhiều lời mời mọc hơn.

Hứa Cẩm Ngôn: "Vợ tôi còn mê mệt tôi nữa là."

Lời nói không hợp ý, nửa câu cũng là thừa. Tống Mạch Xuyên lẳng lặng tránh sang chỗ khác.

Hứa Niệm Sênh trên lầu loay hoay gần nửa tiếng mới xong. Vì phải ra ngoài cùng sếp nên cô đã trang điểm từ lúc ở công ty, nhưng thay đồ thì phải làm lại tóc, chọn phụ kiện, rồi còn phải chọn giày. Dưới lầu có cô hay không không quan trọng, cũng chỉ là hình thức thôi, cô về nhà chủ yếu là để ăn chực một bữa cơm. Xong xuôi, cô ghé qua phòng trẻ con xem Tiểu Nguyên Đán. Trong phòng trẻ con luôn có cô bảo mẫu trông chừng.

Lúc Hứa Niệm Sênh tới, cậu nhóc đang ngủ, không biết có phải vì vừa xuống lầu xã giao một vòng hơi tốn sức hay không mà lúc này ngủ rất say, say đến mức dù cô lấy ngón tay chọc chọc bàn tay nhỏ xíu ấy, nhóc con vẫn không động đậy.

Cô chỉ ngắm nghía em họ một lúc rồi xuống lầu. Vì mặc lễ phục, chân còn mang giày cao gót, bước xuống cầu thang có hơi bất tiện, cô phải vừa vịn tay vịn cầu thang vừa nhìn xuống dưới chân, kết quả không để ý, bước chân loạng choạng ngay ở hai bậc thang cuối cùng. Không ngã, nhưng đủ khiến tim hụt một nhịp.

Lúc này, một bàn tay đưa ra đỡ lấy cô. Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp nhìn thấy người, hai chữ "cảm ơn" đã thốt ra, rồi ngẩng đầu lên, ồ, là sếp của cô mà.

"Tống tổng, sao chú lại ở đây?"

Với vị thế của Tống Mạch Xuyên, ở đâu anh cũng nên được mọi người vây quanh, đứng ở cầu thang này là thế nào?

"Không có gì," Anh nói: "Chịu không nổi cậu của em nên sang đây tìm chút yên tĩnh."

"?"

Trong một buổi tiệc có khá nhiều người, hầu hết mọi người đều có xu hướng ở bên cạnh những người mà họ quen biết. Hứa Niệm Sênh cũng không ngoại lệ. Mấy năm sự nghiệp của cậu út nhà cô phất nhanh như diều gặp gió này, cô vẫn luôn bận vùi đầu vào học, đương nhiên cũng không quen biết mấy cô tiểu thư danh giá khác. Nhưng chỉ riêng việc quen thân với Tô Tiểu đã đủ để cô dựa vào.

Gia đình Tô Tiểu cũng không phải dạng thường, có người theo nghiệp kinh doanh, có người lại làm chính trị, bản thân cô ấy những năm qua cũng gây dựng được vị thế không hề thấp. Cho nên, nói về các mối quan hệ, Hứa Niệm Sênh thực sự không thiếu. 

Lúc này, đứng bên cạnh Hứa Niệm Sênh là ông chủ của cô. Thực ra cô cũng không hiểu tại sao mình lại đứng bên cạnh anh và tự cô lập mình như thế. Tống Mạch Xuyên đứng ở đây là để tìm sự yên tĩnh, còn cô, thâh là người làm công, không quên rằng mình đi cùng sếp về nhà để xã giao, mặc dù sếp cô có lẽ không có ý này. Nhưng lúc này, giữa tiền sảnh rộng lớn toàn tiếng ly rượu chạm nhau, cô thật sự cảm thấy mình bị "lạc quẻ". Hơn nữa, đây là nhà cô, muốn đứng đâu mà chẳng được.

Chỉ có hai người đứng ở một góc thì hơi buồn, thế là cả hai lấy điện thoại ra bắt đầu chơi một trò chơi đôi. Không thể phủ nhận, những trò chơi nhỏ trên các ứng dụng rất có khả năng khiến người ta say mê. Khi Hứa Niệm Sênh đang chơi hăng, không biết là ai bỗng nhiên gọi một tiếng "Tống tổng", khiến cô run tay, nhân vật trong trò chơi "tạch" một cái, chết ngắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!