Việc chăm nom mẹ bỉm và em bé đã có bảo mẫu lo liệu hết thảy. Có bà ấy ở đây, mọi việc đều được sắp xếp đâu ra đấy, không cần phải sốt sắng hoảng loạn. Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh cũng vì thế mà rảnh rỗi hơn hẳn.
Anh cúi người lay nhẹ vai cô gái nhỏ. Hứa Niệm Sênh mơ màng ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt lim dim, còn khẽ "ưm" một tiếng, thanh âm mơ màng nghe có chút đáng yêu.
Tống Mạch Xuyên nói nhỏ với cô: "Sênh Sênh, chúng ta ra khách sạn gần bệnh viện thuê một phòng, em đến đó nghỉ tạm đi?"
Hứa Niệm Sênh phải mất vài giây mới hiểu được lời anh nói. Vừa rồi họ đã cùng nhau trải qua quá trình dài chờ đợi người thân, bạn bè vượt cạn, trong lòng cũng sinh ra chút tình đồng chí cách mạng, thế nên cô tự nhiên cũng không xem anh là ông chủ nữa. Cô lắc đầu: "Không đi đâu, tôi ở đây trông đêm."
Cậu út của cô không có mặt ở đây, lỡ nửa đêm mợ út tỉnh dậy mà không thấy người nhà thì sao?
"Thế thì tới ngồi ghế đi, đừng ngồi dưới đất."
"Vâng." Hứa Niệm Sênh ngoan ngoãn đứng dậy. Đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng, cô ngước mắt nhìn Tống Mạch Xuyên: "À phải rồi, tối nay đã làm phiền chú rồi, hay là bây giờ chú về nghỉ đi?"
Dù gì anh cũng không phải là người trong nhà, không thể nào bắt anh ở đây cả đêm thế được.
Tống Mạch Xuyên nghe cô nói vậy, khẽ cười: "Qua cầu rút ván nhanh thế à?"
Cô còn chưa kịp nói gì, anh đã tiếp tục: "Tôi không về đâu, trực giúp cậu của em một đêm. Người lớn nhà em đều không có ở đây, mình em trông thì có ích gì?"
"Tôi không phải là con nít nữa." Hứa Niệm Sênh phản bác còn cố ý nói nhỏ, sợ rằng sẽ làm phiền tới giấc ngủ của Tô Tiểu và bé con.
Tống Mạch Xuyên đáp lại một câu hờ hững: "Sau này dù gì đứa bé cũng gọi tôi là bố nuôi, tôi ở lại trông chừng đêm đầu tiên thì cũng có sao đâu. Em đừng lo chuyện người lớn nữa."
Hứa Niệm Sênh: "…"
Cô cũng đành chịu, chẳng quản được anh.
Sau đó, trên hàng ghế chờ, Hứa Niệm Sênh nhắm mắt nghỉ ngơi, Tống Mạch Xuyên cũng ngồi bên cạnh.
Sau khi được theo dõi và xác nhận sức khỏe không có vấn đề, Tô Tiểu được chuyển về phòng đơn hạng sang. Chẳng bao lâu sau bé con khóc, Hứa Niệm Sênh tỉnh dậy, bảo mẫu ôm em bé lên cho cô bế rồi xoay người đi pha sữa bột.
Thấy Hứa Niệm Sênh cứ nhìn chằm chằm em bé trong lòng một lúc lâu, Tống Mạch Xuyên hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"
Cô buột miệng: "Hơi xấu, đang nghĩ lại kiến thức sinh học."
Theo lý mà nói thì không nên xấu thế này.
Tống Mạch Xuyên khẽ bật cười: "Mới sinh thì thế thôi, nuôi một thời gian nữa sẽ khác."
Bảo mẫu pha sữa xong đã quay lại, bế em bé lên cho bú sữa, động tác rất thuần thục.
Khoảng ba giờ sáng, bố mẹ đẻ của Tô Tiểu có mặt. Hai ông bà sống ở thành phố bên, vừa nhận được tin báo liền tức tốc chạy đến ngay trong đêm, trên đường bị kẹt xe đã làm tiêu tốn không ít thời gian. Nhưng vì giữa đường nhận được tin báo bình an vô sự, mẹ tròn con vuông, thế nên dù hơi vất vả nhưng sắc mặt của cả hai vẫn rất rạng rỡ tươi vui. Khi họ đến bệnh viện, Tô Tiểu và bé con đều đã ngủ say, hai mẹ con nằm sát cạnh nhau, trông ấm áp vô cùng.
Trong phòng có nhiều người hơn, Hứa Niệm Sênh cũng đã qua cơn buồn ngủ, cô nhường không gian cho hai người lớn đang nóng lòng gặp con gái và cháu ngoại, bèn cùng Tống Mạch Xuyên đi ra ngoài. Cô đi rửa mặt cho tỉnh táo. Giờ này cũng hơi khó xử, nói ăn sáng thì sớm quá, mà ăn khuya thì đã muộn quá rồi. Nhưng Tống Mạch Xuyên dường như chẳng bận tâm, anh nói sẽ đưa cô đi ra ngoài ăn chút gì đó.
Hứa Niệm Sênh cũng lười tranh cãi với anh, thức trắng đêm đã khiến cô phờ phạc, mặc dù không đến mức nằm xuống là có thể ngủ ngay được, nhưng đầu óc quả thật nặng như chì. Thôi thì anh muốn đưa cô đi đâu thì đưa.
Hai người cũng không đi đâu xa. Tống Mạch Xuyên lái xe đưa Hứa Niệm Sênh tới một quán vỉa hè ở gần bệnh viện. Giờ này không có nhiều quán ăn còn mở cửa, họ cũng không mất nhiều công sức tìm kiếm. Nhìn dáng vẻ công tử hào hoa nho nhã của Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh bỗng thấy anh ngồi trong quán ăn này trông có vẻ không ăn nhập. Xung quanh còn có mấy người uống say bí tí, đừng nói là anh, ngay cả cô cũng thấy không hợp. Nhưng không hợp không có nghĩa là không quen.
Trước đây cô cũng đã từng các bạn cùng phòng nửa đêm dắt nhau đi ăn đồ nướng cho bõ thèm, chỉ khác ở chỗ, họ chưa từng thử ra ngoài lúc ba bốn giờ sáng, vừa ngồi xuống đã lập tức gọi món thế này.
Đối diện với ánh mắt của Hứa Niệm Sênh, Tống Mạch Xuyên hỏi: "Nhìn chằm chằm tôi thế làm gì?"
Cô lẩm bẩm: "Ông chủ lớn như anh cũng ăn hàng vỉa hè sao?"
Tống Mạch Xuyên khẽ cười: "Sao nào? Em nghĩ bình thường tôi chỉ ăn gió uống sương thôi à? Tôi với cậu út của em dù gì cũng là bạn cùng phòng, cậu ta thích ăn thịt nướng vỉa hè đấy, em không biết sao?"
Hứa Niệm Sênh: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!