Thông tin truyện
Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Tác giả: Tửu Vi Tỉnh
Tran / Editor: AI_Quả Hồng
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, HE, Huyền huyễn, Hài hước, Sạch, Kinh dị, Chậm nhiệt, Góc nhìn nữ chính, Phương tây
Độ dài: 76
Giới thiệu
Một sáng mùa đông, Lạc Ôn Các Lâm bò ra từ nghĩa trang.
Không có ký ức, một thân một mình.
Bên cạnh chỉ có vài chiếc rương đầy vàng bạc châu báu và một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu khu trang viên rộng hơn 10.000 mét vuông.
Thực sự rất cô đơn.
Để xua tan nỗi cô đơn, Lạc Ôn thu dọn hành lý, lên tàu đến thị trấn Lai Bố Đức, kế thừa trang viên Lai Bố Đức.
Trên tàu, nhân viên ăn thịt người, kẻ giả mạo lừa đảo.
Trong trang viên, búp bê ám sát, đầu bếp mưu sát.
Quái vật tụ tập, ác quỷ khắp nơi.
Sân khấu kỳ dị, có mạng thì đến.
Và sau đó, cả tập thể sập bẫy.
-
Lạc Ôn là người có nhiệt độ cơ thể cực kỳ thấp.
Nếu quái vật đến gần có ác ý, cơ thể cô sẽ lập tức tỏa ra khí lạnh.
Cực kỳ lạnh lẽo.
Lá cây trong mê cung cây cối lạnh đến mức rụng sạch. Ngay cả kẻ giết người hàng loạt mắc bệnh viêm khớp cũng gặp phải trở ngại trong việc di chuyển.
Lạc Ôn: “Ai là ác quỷ?”
Lạc Ôn: “Đừng nói bậy, rõ ràng mọi người đều rất lương thiện.”
Những ác quỷ bị bắt buộc phải lương thiện: …
Thật là mất hết lương tâm.
-
Sau vài tháng sống trong trang viên, Lạc Ôn dần dần trở nên chậm chạp, cả ngày cảm thấy mệt mỏi.
Vào một ngày của tháng Sáu, bác sĩ của thị trấn tuyên bố Lạc Ôn đã chết.
Quản gia Bố Lan Địch đứng trước quan tài của Lạc Ôn, bình tĩnh và thản nhiên, lịch sự tiếp đón tất cả các quái vật đến phúng viếng.
Vào buổi tối sau tang lễ, Bố Lan Địch mang theo một chai thuốc độc, chỉnh trang lại rồi nằm vào quan tài của Lạc Ôn.
Chỉ là Lạc Ôn đang ngủ hè bị nóng đến mức tỉnh dậy: “Làm gì thế?”
Bố Lan Địch cụp mắt, vệt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô.
Anh giấu chai thuốc độc ra sau lưng, nói bằng giọng khàn khàn: “… Ngủ cùng em.”
Lạc Ôn nhanh tay cầm lấy chai thuốc độc: “Muốn ngủ cùng thì ngủ đi, còn mang đồ uống vào làm gì.”
Bố Lan Địch: “…”
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: Cái gọi là tri kỷ
- Chương 2: Cái gọi là tình bạn giả tạo
- Chương 3: Cái gọi là kiên nhẫn
- Chương 4: Cái gọi là nóng vội
- Chương 5: Cái gọi là quý nhân
- Chương 6: Cái gọi là lớn ăn hiếp nhỏ
- Chương 7: Cái gọi là cửa hàng lớn thì coi thường khách
- Chương 8: Cái gọi là bình chân như vại
- Chương 9: Cái gọi là chuỗi kinh doanh
- Chương 10: Cái gọi là ăn vạ
- Chương 11: Cái gọi là lương y
- Chương 12: Cái gọi là người rỗi việc
- Chương 13: Cái gọi là hắc hóa
- Chương 14: Cái gọi là xuyên không
- Chương 15: Cái gọi là vận động
- Chương 16: Cái gọi là niềm vui
- Chương 17: Cái gọi là câu chuyện (Xem như lời nói thôi)
- Chương 18: Cái gọi là tai nạn giao thông (1)
- Chương 19: Cái gọi là tai nạn giao thông (2)
- Chương 20: Cái gọi là yêu nghề
- Chương 21: Cái gọi là nhớ nhà
- Chương 22: Cái gọi là mất trí nhớ
- Chương 23: Cái gọi là đồng nghiệp
- Chương 24: Cái gọi là đám cưới
- Chương 25: Cái gọi là muối trắng
- Chương 26: Cái gọi là sa sút
- Chương 27: Cái gọi là quần áo đen
- Chương 28: Cái gọi là sương mù dày đặc
- Chương 29: Cái gọi là xúc tu
- Chương 30: Cái gọi là huy hiệu
- Chương 31: Cái gọi là tình thân
- Chương 32: Cái gọi là ấm áp
- Chương 33: Cái gọi là bói toán
- Chương 34: Cái gọi là mưu sát
- Chương 35: Cái gọi là ác mộng
- Chương 36: Cái gọi là đổi nghề
- Chương 37: Cái gọi là âm nhạc
- Chương 38: Cái gọi là nghi thức
- Chương 39: Cái gọi là tin đồn
- Chương 40: Cái gọi là mất tích
- Chương 41: Cái gọi là biết
- Chương 42: Cái gọi là mất tích
- Chương 43: Cái gọi là nghĩa địa
- Chương 44: Cái gọi là đọc sách
- Chương 45: Cái gọi là trả lời
- Chương 46: Cái gọi là tiếng động
- Chương 47: Cái gọi là tìm chết
- Chương 48: Cái gọi là không gian màu đỏ
- Chương 49: Cái gọi là thật giả
- Chương 50: Cái gọi là giấc mộng đẹp