Chương 3: Cái gọi là kiên nhẫn

Ở trang viên Lai Bố Đức, có một vị chủ nhân mà cả trang viên từ trên xuống dưới chưa ai từng gặp. Không ai biết người ấy họ tên là gì, là nam hay nữ, thậm chí là người hay ma.

Mà mấy người thừa kế ăn mặc chỉnh tề thường xuyên lui tới. Ai nấy đều cầm trong tay giấy chứng nhận quyền sở hữu thật.

Không thể trực tiếp phán đoán, trang viên nghĩ ra một bộ phương pháp đánh giá riêng, cụ thể như sau: Nếu bạn thực sự là người thừa kế, chắc chắn bạn sẽ có thể sống hòa hợp với trang viên.

Cũng có nghĩa là…

Chỉ cần đợi người thừa kế sống ở trang viên, quan sát xem đối phương có thể duy trì "tinh thần bình thường", "tứ chi lành lặn" và "không có ý định bán trang viên" hay không là được.

Đáng tiếc thay, trong số các đời người thừa kế, không một ai có thể đồng thời đạt cả ba tiêu chí trên, mà hầu hết đều thất bại ở hai tiêu chí đầu tiên.

Nguyên nhân sâu xa thì… không thể không nói đến một vài thứ trong trang viên.

Ví dụ như chiếc gương tròn trông có vẻ rõ và sáng bóng, được đóng khung viền gỗ cổ điển.

Chỉ cần 3 ngày, nó có thể khiến người ta cả đời này không dám soi gương nữa.

Chiếc gương tròn được lắp cạnh bồn rửa tay. Từ sáng sớm nó đã nghe thấy tiếng bước chân của Lạc Ôn trong phòng, cố gắng kìm nén sự phấn khích rồi kiên nhẫn chờ đợi.

1 tiếng tràn đầy ý chí chiến đấu trôi qua, tiếng bước chân vẫn không ngừng.

Kiên nhẫn là một đức tính tốt.

Chiếc gương tiếp tục chờ, chỉ là chí khí giảm đi một chút.

Giữ bình tĩnh trong tiếng thứ hai.

Sự sắc bén cạn kiệt vào tiếng thứ ba..... Cho đến tận 4 giờ sáng, người trong phòng vẫn không hề có ý định bước vào nhà vệ sinh.

Thói quen sinh hoạt hỗn loạn của người này chẳng khác gì con cú ngủ vào ban đêm cả. Chiếc gương tròn thẫn thờ nghĩ.

Hơn 10 phút sau, cuối cùng cánh cửa nhà vệ sinh cũng được đẩy ra. Chiếc gương tròn lập tức lấy lại tinh thần, chăm chú quan sát người đến…

Lạc Ôn mở vòi nước, rửa mặt.

Phòng ngủ vừa khô vừa lạnh. Lần đầu tiên ở trong căn phòng như mơ này, cô quả thật hơi phấn khích một cách quá mức.

Chiếc gương tròn không để lộ bất kỳ động tĩnh nào. Bắt đầu lặng lẽ sao chép khuôn mặt của Lạc Ôn một cách chính xác đến từng chi tiết.

Đợi đến khi Lạc Ôn ngẩng đầu lên, cô sẽ nhìn thấy một khuôn mặt giống hệt mình nhưng lại mang nụ cười quỷ dị.

Đây chính là món khai vị mà chiếc gương tròn dùng để khiến người ta mất phương hướng.

Vài giây sau, đúng như chiếc gương tròn dự đoán, Lạc Ôn ngẩng đầu lên.

Chiếc gương tròn…

Suýt chút nữa thì nứt rồi!

Người trong gương chỉ có nụ cười là cứng đờ, nhưng người ngoài gương lại mang một nụ cười cực kỳ quái dị, cộng thêm ánh mắt lạnh lẽo, hệt như ác quỷ hiện thân.

Thoáng chốc không thể phân biệt được ai mới là kẻ đáng sợ hơn.

Chiếc gương tròn trước giờ chỉ thấy những khuôn mặt méo mó gào thét vì sợ hãi khi bị nó dọa. Đây lần đầu tiên nó bị chính đối tượng của mình làm cho sợ đến nỗi đứng hình ra, thậm chí quên cả việc xóa hình ảnh trong gương.

Đúng lúc này, Lạc Ôn lại rất hài lòng gật đầu: "Không tệ, nụ cười đã thân thiện hơn trước nhiều rồi."

Chiếc gương tròn: "…" Ở trong trang viên quá lâu, định nghĩa về hai từ "thân thiện" ở bên ngoài đã trở thành đồng nghĩa với "đáng sợ" rồi hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!