Chương 4: Cái gọi là nóng vội

Mùa đông, đốt lửa, tuyệt đối không nên.

Nói ra nghe như đùa, nhưng lời này vào tai người bình thường lại chẳng khác nào gây sự cả.

Lạc Ôn cười gượng một tiếng, ánh mắt hơi dao động: "Sở thích cá nhân."

Bố Lan Địch im lặng vài giây, chút biểu cảm duy nhất trên mặt cũng biến mất, chỉ cúi mắt trả lời: "Được."

Từ khuôn mặt lạnh lùng của anh, Lạc Ôn thoáng nhận ra chút ý tứ "nhẫn nhịn", trong lòng hơi chột dạ, bèn nghiêng đầu đổi chủ đề: "Anh đã kiểm tra giấy chứng nhận quyền sở hữu của tôi chưa?"

Chỉ cần kiểm tra xong là cô có thể an tâm làm một địa chủ chính hiệu, yêu cầu gì cũng hợp tình hợp lý rồi.

"Người có thể kiểm tra không có trong thị trấn." Bố Lan Địch lắc đầu: "Ít nhất một tuần nữa mới trở về."

"Thế làm sao để xác nhận thân phận của tôi?" Lạc Ôn hỏi.

Gió lạnh vô cớ thổi vào phòng khách, cuốn mấy trang sách trên bàn thấp lật qua lại, giấy ma sát phát ra tiếng loạt soạt.

"Chúng tôi sẽ xác nhận." Ánh mắt Bố Lan Địch trầm xuống.

Lạc Ôn thầm nghĩ tình hình của mình không khả quan lắm. Bây giờ thân phận chưa bị bại lộ, nếu lộ ra thì… Dù sao cũng chẳng ai thích sống chung dưới một mái nhà với xác chết cả.

Thay vì lúc ấy phải cầu mong sự thông cảm, không bằng cô chủ động sa thải họ trước.

Nhưng ngoài mặt, Lạc Ôn vẫn giả bộ gật đầu đồng tình.

Hai người nhìn nhau đầy ẩn ý, trong đầu đều tính toán làm thế nào để đuổi đối phương ra khỏi trang viên. Trong thoáng chốc, bầu không khí có vẻ hòa thuận, như có chút đồng cảm sâu sắc.

Con cú mở mắt, thấy cảnh hai "con quỷ" đối diện nhau giữa ban ngày.

Nó không khỏi giật mình vài giây, ngay lập tức quyết định đổi phe, vỗ cánh trở lại đứng trên giá đỡ cũ.

"Gu gu gu (có chuyện gì thế?)"

"Không hiểu tiếng chim." Bố Lan Địch quay đầu, nhàn nhạt nói.

"…"

Đúng lúc này, một tiếng "keng" vang lên, gió lạnh thổi làm cuốn sách trên bàn thấp rơi xuống đất. Lạc Ôn đứng gần, theo phản xạ tiến lên vài bước rồi cúi người nhặt sách.

Một lát sau, cô đứng tại chỗ, chần chừ đọc ra tên cuốn sách trong tay: "… Hướng dẫn toàn diện về xác người"?"

Bố Lan Địch siết lấy đầu con cú, giọng nói lạnh lẽo: "Cuốn sách này trong trang viên, ai cũng có một bản."

Lạc Ôn lật hai trang, bên trong đầy những hình ảnh in màu sắc nét của các bộ phận của xác chết. Mức độ phân hủy khiến cô cũng không nỡ nhìn lâu.

Cô nhìn về phía Bố Lan Địch, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: "Tại sao mấy người lại đọc loại sách này?"

"Truyện đọc trước khi ngủ." Bố Lan Địch không đổi sắc mặt.

Con cú: "..." Đọc trước khi ngủ cái quần què gì.

Rõ ràng đây là đạo cụ được cố tình đặt ở đây để dọa chủ nhân các đời trước. Đợi 2 ngày nữa, Lạc Ôn Các Lâm sẽ thấy cuốn sách này bị thay bằng "Hướng dẫn hành động: Làm thế nào để ám sát không để lại dấu vết".

Cái thứ này chủ yếu là để tạo áp lực.

Lạc Ôn mím môi: "Vậy... mấy người rất thích xác chết à?"

Bố Lan Địch ngẩng đầu: "… Cũng coi là như thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!