Chương 44: Cái gọi là đọc sách

Giá sách đầy ắp lập tức mất đi vẻ thiêng liêng.

Lạc Ôn khẽ run tay, cố ép bản thân không nghĩ đến khả năng cho nổ tung nơi này. Cô cầm tách trà lên, hờ hững nói: "Đúng là có duyên thật…"

Trà mát lành, hương vị đặc biệt, mang đến cảm giác thanh tĩnh đến mức cả nhịp tim cũng trở nên dịu lại.

"Cô thấy trà thế nào?" An Cát Lệ Na hỏi.

"Rất ngon." Lạc Ôn thẳng thắn đáp.

Cô đặt chiếc tách đã uống hết xuống.

An Cát Lệ Na mân mê viền tách trà trước mặt, nhìn vạch nước vẫn y nguyên trong cốc, nụ cười càng thêm hiền hòa.

"Thích thì có thể rót thêm." Bà ta nói.

Lạc Ôn cũng không khách sáo, gật đầu, đưa tay cầm lấy ấm trà, đứng dậy rót.

An Cát Lệ Na nhìn động tác của cô, nhưng chỉ cười mà không nói gì.

Tuy nhiên, đột nhiên cô thoáng thấy một thứ quen thuộc, lập tức không kìm được mà đứng bật dậy, đưa tay muốn nắm lấy cổ tay Lạc Ôn: "Bà…"

Động tác này không mấy tao nhã, phạm vi ảnh hưởng lại khá rộng.

Lạc Ôn xách ấm trà lùi hẳn một bước, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn An Cát Lệ Na.

Người kia vươn người chộp hụt, vô tình hất đổ tách trà trên bàn xuống đất, phát ra một tiếng "choang".

An Cát Lệ Na: "..."

Nước trà văng tung tóe, may mà tách không vỡ. Nó chỉ lăn mấy vòng rồi nghiêng nghiêng lăn vào đống búp bê.

Ánh mắt Lạc Ôn dõi theo chiếc tách lăn đi, một lúc sau cô mới thu lại, nhẹ nhàng đặt ấm trà về bàn, ngước mắt, nửa cười nửa không: "Không phải bà nói có thể rót thêm à?"

Trên mặt cô mang dáng vẻ tôn trọng người lớn tuổi, nhưng trong lòng lại suy tính hay là bây giờ vác luôn Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư rời đi, tránh cho người đối diện lại làm ra hành động kinh hãi nào nữa.

"Đương nhiên là được…"

An Cát Lệ Na thu tay về, khẽ vuốt mấy sợi tóc rối bên tai vì hành động thất lễ vừa rồi.

Cô chỉ vào cổ tay Lạc Ôn: "Thực ra tôi muốn hỏi, cô đã gặp nó rồi à?"

Lạc Ôn theo hướng tay chỉ nhìn xuống, lúc này mới nhận ra đối phương đã thấy được sợi dây buộc tóc đen của cô bé tóc tết.

"Gặp rồi." Cô thản nhiên đáp.

An Cát Lệ Na nhìn chằm chằm vào cô: "Nó đang ở đâu?"

Lạc Ôn: "Không biết."

An Cát Lệ Na bị nghẹn lại, ánh mắt thoáng trở nên sắc bén, nhưng rất nhanh đã dịu đi: "Nếu cô lại gặp nó, làm ơn đưa nó đến đây giúp tôi."

Lạc Ôn cười tít mắt, không đồng ý bcũng không từ chối, chỉ nhân lúc An Cát Lệ Na xoay người, lại lén liếc về phía đống búp bê.

Vừa rồi, cô thấy trong đó có hai con búp bê rất quen mắt: một con đeo kính, một con đội mũ rơm.

Cả hai đều bị quấn chặt trong rất nhiều sợi len. Đặc biệt con sau quấn đến mức trông như một người len đội mũ, hết sức lố bịch.

Chất liệu sợi len này không khác gì loại Kiều Sâm Ước Hàn từng mang theo. Về cơ bản đã có thể xác định danh tính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!