Chương 14: Cái gọi là xuyên không

Dù bà thầy bói kia tên gì thì bà ta đã thành công trong việc đẩy đống đổ nát Kiều Sâm này cho Lạc Ôn.

Vì lý do nhân đạo, Lạc Ôn quyết định sẽ giúp một tay.

Cô cố ý làm khuôn mặt lạnh lùng hơn bình thường, nhìn Kiều Sâm đang lo lắng muốn bỏ chạy và nói một câu: "Anh không được đi đâu cả."

Vừa nghe vậy, Kiều Sâm khẽ mấp máy môi, nét mặt bỗng trở nên ngoan ngoãn, toàn bộ khuôn mặt như viết rõ: Nếu cô làm thế từ đầu thì tốt rồi.

Lạc Ôn im lặng hai giây, trong lòng nghĩ, đúng là có chút quái gở.

Cô vừa định quay sang nói với Bố Lan Địch thì thấy anh đang cúi thấp đôi mắt xám, nhìn cô với ánh mắt mờ mịt, trong đó lộ ra chút trách móc.

Có phải anh đang thúc giục cô nhanh chóng đưa Kiều Sâm đi không?

Lạc Ôn nhún vai nói: "Cứ côi như có thêm một người hầu nam đi. Phiên bản thuê có thời hạn một ngày."

Cô thấy Kiều Sâm và Pháp Lan Khắc có vẻ mặt khá giống nhau, biết đâu anh ta cũng có chút năng khiếu trong việc dọn dẹp thì sao.

Nhưng tính thêm cả bệnh nhân bỏ trốn cảnh báo họ đừng đến đây ở, thì Kiều Sâm đã là người thứ ba nhìn như chưa bao giờ ngủ được rồi.

Lạc Ôn lắc lắc tay trước mặt Bố Lan Địch, đang chìm trong suy nghĩ: "Có ảnh hưởng đến kế hoạch của anh không?"

Bố Lan Địch như bừng tỉnh: "... Không."

Anh ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ, nét mặt bình thản: "Sắp đến giờ rồi."

Lạc Ôn nheo mắt lại, hình như từ khuôn mặt không mấy biến động ấy, cô có vẻ có chút gì đó... mong đợi?

Cảm giác căng thẳng như một con bạc trước khi gieo xúc xắc.

"Anh…"

Bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng nổ ầm ầm, vừa vặn át đi giọng Lạc Ôn đang chất vấn.

Kiều Sâm bị tiếng ồn làm đau tai, nhưng chưa kịp thích nghi, tiếng nổ lại tiếp tục vang lên liên tiếp. Mạnh đến mức như muốn xé toang cả tòa nhà này.

Tiếng động chói tai, khiến người ta cảm thấy khó chịu vô cùng.

Kiều Sâm theo phản xạ muốn ngồi xổm xuống và che tai lại. Tay anh ta vừa nhấc lên được vài cm, thì thấy Lạc Ôn nắm chặt tay, vẻ mặt như sắp đánh anh ta đến nơi.

"…" Anh ta lại giả vờ không có gì và thả tay xuống.

Ồn một tí cũng được, vẫn chịu được.

Lạc Ôn vừa kịp dừng nắm đấm suýt nữa đập vào mặt Kiều Sâm lại, chớp mắt, quan tâm hỏi: "Anh không sợ à?"

Sợ?

Cô nhìn xem, tôi có dám sợ không.

Trong lòng Kiều Sâm cười đểu hai tiếng, nhưng lời nói ra lại là: "Chỉ có thế này thôi à? Không đáng để lo."

Lời này nghe có vẻ rất kiêu ngạo. Lạc Ôn liếc nhìn đôi chân anh ta đang run lẩy bẩy, nhưng cũng không vạch trần.

Mắt không đổi màu, vậy thì không sao.

Kiều Sâm run rẩy hỏi: "Vậy bây giờ đang có chuyện gì thế?"

Lạc Ôn bình thản đáp: "Không biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!