Lúc cô báo án tại đồn cảnh sát, những viên cảnh sát đó cũng đã nói thẳng rằng những người như 4 kẻ cản trở sự phát triển của các ngành nghề trong các thị trấn khác, vì chưa thực hiện hành vi phạm tội mới tại thị trấn Lai Bố Đức nên chỉ có thể tiếp tục theo dõi sát sao.
Chờ đến khi chúng thực sự phạm tội thì mới có thể bắt giữ được.
Đặc biệt là tên thương nhân bán đồ giả, dù gã ta có thực hiện kế hoạch thì toàn bộ đồn cảnh sát cũng chỉ có thể lên án đạo đức gã ta trong 2 ngày mà thôi.
Lạc Ôn bày tỏ sự thấu hiểu và ủng hộ, nhưng trong lòng lại âm thầm lên kế hoạch tìm cơ hội liên lạc với những người này, để câu con cá lớn hơn.
Chỉ có điều, không ngờ mới sau vài tiếng không gặp mà người có liên quan đã chủ động đến gần.
Mặt mũi tên móc túi cứng đờ, từ hai tai và mắt chảy ra chất lỏng màu hồng, trên làn da chảy thành bốn đường cong đều đặn, nhìn thoáng qua còn có vẻ đẹp của nghệ thuật.
Cô ta nhìn chằm chằm vào Lạc Ôn, giọng nói mang theo chút nức nở: "Người canh mộ, tôi không cố ý lấy tiền của cô đâu. Tôi bị căng thẳng nên không nhìn rõ..."
Lạc Ôn: "..." À đúng rồi, mình còn có một biệt danh nữa.
Cái gọi là "não chảy ra" chỉ là lời nói bừa của cô mà thôi, nhưng nhìn vào phản ứng của đối phương, phán đoán của cô cũng không hẳn là sai.
… Thì ra cô ta cũng là quái vật.
Nhưng nhìn thấy tên móc túi thiếu điều run như cái sàng, cô Các Lâm, cũng là một quái vật, chỉ nhướng mày, không nói ra câu nhận người thân kia.
Trộm cắp không phải hành động có thể bao che được.
Tầng hai không biết từ lúc nào trở nên trống rỗng, nhân viên và cả đám đông vừa thử đồ sôi nổi cách đây vài phút đã biến mất sạch. Lạc Ôn đảo mắt một vòng, tiếc nuối vì không tìm thấy bất kỳ ai có thể giúp đỡ.
Tên móc túi lắp bắp: "Tôi..."
Lạc Ôn vẫn ôm vài bộ quần áo đã chọn trên tay, nghe vậy chỉ mỉm cười khuyến khích: "Cô?"
Tên móc túi run lên một chút, ánh mắt dần trở nên kiên định: "Tôi... tôi muốn vào tù. Cô đưa tôi vào đi!"
Lạc Ôn vừa định ra tay để bắt người: "…?"
"Tôi chỉ muốn tìm đại một người, bị phát hiện đang ăn trộm rồi vào tù thôi…" Tên móc túi nói lắp bắp.
Chuyện này hoàn toàn vượt ngoài sự dự đoán của Lạc Ôn. Cô mỉm cười hỏi: "Tại sao?"
Tên móc túi giọng run run: "Sáng nay, tên thương nhân chết rồi."
Câu trả lời gây sốc khiến Lạc Ôn lại một lần nữa bất ngờ: "Tại sao?" Gã ta bị phát hiện bán hàng giả rồi à?
Cô nhìn cô ta với vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng không khác gì vẻ mặt lạnh lùng thường ngày. Thậm chí còn có một loại thản nhiên cực kỳ lừa gạt, khiến tên móc túi bị nhìn chăm chú mà vẫn vô thức cảm thấy yên tâm hơn một chút.
"Chúng tôi đang đi cùng nhau thì có ba đứa trẻ chạy lại gần." Tên móc túi nuốt nước bọt: "Có một cô bé tết tóc hình sừng cừu nhờ anh ta buộc tóc, nhưng anh ta ngẩn người một lúc rồi người anh ta tự nhiên co giật và tan chảy ngay tại chỗ…"
Lạc Ôn lại nhặt quần áo lên: "Loại người như mấy người, trong trường hợp nào thì sẽ bị tan chảy?"
Bộ não của tên móc túi đã tan chảy từ lâu, giờ đã đông cứng lại rồi. Cô ta lau đi chút chất lỏng còn sót lại trên mặt, ậm ừ: "Căng thẳng, sợ hãi, quá đau buồn đều sẽ bị."
Lạc Ôn thầm nghĩ, chỉ vì tết tóc mà khiến tên thương nhân căng thẳng đến mức tan chảy thành nước luôn à?
"Cho nên, lý do cô phải vào tù là gì?"
"Lúc tôi đi ngoài đường, gặp một bà thầy bói miễn phí. Bà ấy xem cho tôi." Tên móc túi nói: "Bà ấy bảo nếu tôi muốn sống sót, tôi phải ở cùng một chỗ với tay đánh bạc."
"… Tay đánh bạc ở trong tù?"
"Đúng thế." Tên móc túi ngẩng mặt lên: "Tối qua anh ta đi cướp, cướp đúng phải một cảnh sát đang trên đường về nhà sau giờ làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!