Thông tin truyện
Vầng Trăng Rực Cháy - Nghê Đa Hỉ
Văn án 1:
Ông nội của Lục Nghiễn Hành và ông nội của Giang Ngưng Nguyệt là bạn sinh tử, hai người khi còn trẻ, vì muốn quan hệ thân càng thêm thân, nên đã định sẵn hôn ước cho cháu trai và cháu gái của mình.
Thế nhưng Lục Nghiễn Hành vô cùng chán ghét kiểu hôn nhân được sắp đặt mà không có sự đồng ý của người trong cuộc như thế này.
Vì vậy vào năm anh hai mươi bảy tuổi, khi anh từ nước ngoài trở về sau chuyến công tác, việc đầu tiên anh làm chính là hủy bỏ hôn ước.
Ông cụ nhà họ Lục tức đến phát bệnh, nhưng cũng hiểu rõ tính cách của Lục Nghiễn Hành, việc anh muốn hủy hôn ước không phải là đang bàn bạc, mà chỉ là thông báo cho ông biết mà thôi.
Biết mình không thể lay chuyển được quyết định của Lục Nghiễn Hành, để bù đắp cho Giang Ngưng Nguyệt, ông cụ Lục đặc biệt nhận cô làm cháu gái nuôi, mỗi ngày đều cố gắng giới thiệu cho cô những chàng trai ưu tú xuất sắc.
Văn án 2:
Sau khi Lục Nghiễn Hành và Giang Ngưng Nguyệt hủy bỏ hôn ước, lần đầu tiên họ gặp lại nhau là trong buổi tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội Giang Ngưng Nguyệt.
Giang Ngưng Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại được vén gọn sau tai, khi cô mỉm cười, đôi mắt và hàng mày cong cong, gió hè nhẹ thổi, làn váy cô khẽ lay động theo gió.
Cô đi ngang qua trước mặt Lục Nghiễn Hành, gió nhẹ lướt qua, Lục Nghiễn Hành ngửi thấy một mùi hương rất nhạt, nhưng lại chẳng hiểu vì sao, mùi hương ấy cứ vương vấn mãi trong hơi thở.
Anh ngẩng mắt lên, nhìn theo bóng lưng đang dần xa của Giang Ngưng Nguyệt.
Người em họ đứng bên cạnh anh lần theo ánh mắt anh nhìn sang, rồi nói: “Đó chính là Giang Ngưng Nguyệt, cháu gái của ông Giang, vị hôn thê của anh.”
Nói xong, cậu ta chợt nhớ ra Lục Nghiễn Hành đã hủy hôn ước với cô, nên liền sửa lời: “Không đúng, là vị hôn thê cũ của anh.”
Lục Nghiễn Hành hơi nhíu mày, gần như không thể nhận ra, rồi đột nhiên cảm thấy bực bội.
Văn án 3:
Giang Ngưng Nguyệt biết Lục Nghiễn Hành ghét cô, vì thế cô chưa từng chủ động nói chuyện với anh, ngay cả khi gặp anh ở nơi công cộng, cô cũng coi như không quen biết.
Cho đến một ngày nọ, ông cụ Lục tổ chức sinh nhật, cô đến chúc thọ, sau bữa tối tình cờ gặp phải Lục Nghiễn Hành trong vườn hoa.
Cô cho rằng không thân quen gì, cũng lười chào hỏi, cứ thế đi thẳng ngang qua bên cạnh anh.
Không ngờ vừa đi được hai bước, giọng Lục Nghiễn Hành vang lên từ phía sau: “Cô Giang, tôi là hồng thủy mãnh thú sao, mỗi lần nhìn thấy tôi cô đều tránh?”
Giang Ngưng Nguyệt dừng chân, quay lại nhìn Lục Nghiễn Hành, thản nhiên nói: “Tôi tưởng là anh không muốn nói chuyện với tôi.”
Lục Nghiễn Hành: “???”
———
Song C / HE / truyện ngọt.
Đại khái là một câu chuyện về nữ chính tưởng rằng nam chính ghét mình, nhưng thực ra ai đó lại ngày ngày chỉ nghĩ xem làm thế nào để theo đuổi vợ về tay.
Thể loại: Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Đóa hoa cao lãnh, Truy thê hỏa tá tràng.
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: “Cô ấy dù có là tiên nữ hạ phàm, tôi cũng không có hứng thú.”
- Chương 2: “Đó chính là Giang Ngưng Nguyệt, vị hôn thê của anh.”
- Chương 3: Đó là dấu hiệu cho thấy dục vọng bản năng trong cơ thể bắt đầu mất kiểm soát.
- Chương 4: Bị vợ làm cho mê mẩn chỉ có một lần và vô số lần.
- Chương 5: “Sao vậy? Ghế xe của tôi có đinh à?”
- Chương 6: Khao khát của anh đối với Giang Ngưng Nguyệt dường như đã ngày càng mãnh liệt.
- Chương 7: Ghen tị
- Chương 8: “Vậy sao? Chỉ sợ cậu không có bản lĩnh cưới cô ấy.”
- Chương 9: “Cậu không thích cô ấy, vậy tối hôm đó cậu làm văng nước khắp người Diệp Đình Viễn làm gì?”
- Chương 10: “Sao thế? Muốn tôi đút à?”
- Chương 11: “Sao vậy Giang Ngưng Nguyệt? Muốn quản tôi à?”
- Chương 12: “Cho nên, muốn tôi bóc cho cô à?”
- Chương 13: “Lòng ghen tị của đàn ông các cậu sao mà đáng sợ thế.”
- Chương 14: “Anh ấy rất cần có người ở bên cạnh.”
- Chương 15: “Nói chuyện gì mà vui thế?”
- Chương 16: Cô rất không muốn thấy tôi sao?
- Chương 17: “Xem biểu hiện của anh thế nào.”
- Chương 18: “Vậy tôi bế nhé?”
- Chương 19: “Em cứ treo tôi đi.”
- Chương 20: “Tôi hẹn em ăn tối thì em không có thời gian, lại có thời gian ăn tối với người đàn ông khác?”
- Chương 21: “Ghen à, Giang Ngưng Nguyệt?”
- Chương 22: “Tôi nào dám có ý kiến với em.”
- Chương 23: “Không phải chứ, hai người đang hẹn hò à?”
- Chương 24: “Nhưng anh thật sự rất, rất, rất thích em. ”
- Chương 25: “Vậy hay là em hôn anh một cái trước?”
- Chương 26: “Không đủ, hay là hôn thêm một cái nữa?”
- Chương 27: “Vậy em định khi nào dẫn anh đi gặp ba mẹ em?”
- Chương 28: “Hôn anh.”
- Chương 29: “Giang Ngưng Nguyệt, em chắc chắn muốn thảo luận chuyện này với anh sao?”
- Chương 30: “Giang Ngưng Nguyệt, đỏ mặt cái gì vậy?”
- Chương 31: “Giang Ngưng Nguyệt, em định đùa với lửa phải không?”
- Chương 32: Tính chiếm hữu.
- Chương 33: “Rất nhớ em, Giang Ngưng Nguyệt.”
- Chương 34: “Chỉ cần em không rời xa anh, anh sẽ mãi mãi không buông tay em.”
- Chương 35: “Biết làm nũng thật đấy.”
- Chương 36: “Chơi lớn vậy sao, Nguyệt Nguyệt?”
- Chương 37: “Giang Ngưng Nguyệt, khi nào em mới cho anh một danh phận?”
- Chương 38: “Giang Ngưng Nguyệt, tập trung vào.”
- Chương 39: Vị tổ tông này tiền nhiều đến mức không có chỗ tiêu sao?
- Chương 40: “Về kết hôn nhé?”
- Chương 41: “Kết hôn với anh, mỗi ngày anh sẽ nói cho em nghe.”
- Chương 42: “Không muốn ra ngoài nữa sao, Giang Ngưng Nguyệt?”
- Chương 43: (Vô Đề)
- Chương 44: “Giang Ngưng Nguyệt, hôn chỗ nào đấy?”
- Chương 45: “Lục Nghiễn Hành, em thích anh.”
- Chương 46: “Lần sau hôn ở đây.”
- Chương 47: “Lục Nghiễn Hành, em hơi nhớ anh rồi.”
- Chương 48: “Đừng lo Nguyệt Nguyệt, anh nuôi được em.”
- Chương 49: Chỉ là yêu đến mức không thể dứt ra được mà thôi.
- Chương 50: “Cô quản gia nhỏ.”