Sau khi ăn xong bữa sáng, Lục Nghiễn Hành lái xe đưa Giang Ngưng Nguyệt đi làm.
Trên đường, Lục Nghiễn Hành hỏi: "Sáu giờ tan làm sao?"
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu: "Đương nhiên rồi, từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối."
Lục Nghiễn Hành nói: "Vậy tối cùng nhau ăn cơm nhé?"
Giang Ngưng Nguyệt nói: "Tối nay không được, tối nay phòng ban của tôi liên hoan."
Lục Nghiễn Hành: "Được rồi, vậy khi em xong thì nói với tôi, tôi đến đón em."
"Được." Giang Ngưng Nguyệt đáp.
Lục Nghiễn Hành đưa Giang Ngưng Nguyệt đến đơn vị xong, mới lái xe về công ty.
Lúc anh đến công ty, Lý Liêm đã đợi anh ở văn phòng, thấy Lục Nghiễn Hành bước vào, càm ràm nói: "Cậu bị làm sao vậy, hôm nay cậu lại dám đi muộn nửa tiếng đồng hồ, tối qua cậu đã làm gì?"
Lục Nghiễn Hành: "Thức khuya làm việc riêng."
Lý Liêm: "Cái miệng này của cậu ghê gớm thật, với Giang Ngưng Nguyệt đúng là trời sinh một đôi, hai người đấu võ mồm ai thắng?"
Lục Nghiễn Hành treo áo khoác lên giá áo, đi đến trước bàn kéo ghế ra: "Cậu đoán xem."
Lý Liêm: "Cái này còn cần phải đoán sao, chắc chắn là Giang Ngưng Nguyệt thắng."
Anh ta nhìn Lục Nghiễn Hành, "chậc chậc" lắc đầu, nói: "Cậu tiêu rồi Lục Nghiễn Hành, cậu đã hoàn toàn bị Giang Ngưng Nguyệt nắm thóp rồi."
Nói đến chuyện này, anh ta chợt nhớ ra, nói: "À đúng rồi, tối qua tôi gặp Chung Thịnh Minh, ông ta nói trước đó cậu đã cắt hợp tác với nhà họ Chung, chuyện gì vậy?"
Lục Nghiễn Hành: "Hồi trước tay Giang Ngưng Nguyệt bị gãy, là do con trai cưng của ông ta làm."
Lý Liêm tò mò hỏi: "Con trai nào của ông ta?"
"Con ngoài giá thú."
Lý Liêm "chậc" một tiếng: "Cái lão già này, đời sống riêng tư lại lộn xộn như vậy."
Lại tò mò hỏi: "Nhưng Giang Ngưng Nguyệt sao lại quen con ngoài giá thú của Chung Thịnh Minh?"
Lục Nghiễn Hành lấy một tập tài liệu trên bàn, lười biếng dựa vào ghế, vừa lật xem vừa nói: "Trước đây cậu ta và Giang Ngưng Nguyệt đều làm ở đài truyền hình, cậu ta là một tên vô dụng, bản thân không có năng lực làm chương trình, thấy Giang Ngưng Nguyệt làm ra chương trình có tỉ suất người xem rất cao, được lãnh đạo đài trọng dụng, liền ra tay ám hại Giang Ngưng Nguyệt, phá hỏng thiết bị trong tổ của Giang Ngưng Nguyệt, muốn gây ra sự cố trong lúc ghi hình để đập trúng khách mời, khiến Giang Ngưng Nguyệt mất đi sự nghiệp. May mà Giang Ngưng Nguyệt đủ thông minh và đủ cẩn thận, trước khi chính thức ghi hình lại kiểm tra một lần nữa nên mới tránh được tai họa, nhưng thiết bị bị phá hoại đó đã đập trúng tay Giang Ngưng Nguyệt, khiến cô ấy bị gãy xương."
Lục Nghiễn Hành nói xong, một lúc lâu không nghe thấy Lý Liêm đáp lời.
Anh ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu, thấy Lý Liêm đang nhìn chằm chằm mình.
Anh nhìn lại: "Cậu rất rảnh sao?"
Lý Liêm lắc đầu, nói: "Cậu xong rồi Lục Nghiễn Hành, thật đấy, cậu tiêu đời rồi, cậu đã rơi vào lưới tình rồi."
Lục Nghiễn Hành nhìn anh ta một cái, cúi mắt tiếp tục lật xem tài liệu: "Không có chuyện gì thì đi ra ngoài."
Lý Liêm không chịu đi, dựa bên bàn của Lục Nghiễn Hành, nói: "Tôi nói thật đấy, trước nay cậu luôn là người kiệm lời như vàng, tôi quen cậu bao nhiêu năm rồi, chưa từng nghe cậu nói nhiều lời một hơi như vậy, sao cứ nhắc đến Giang Ngưng Nguyệt là lại thao thao bất tuyệt?"
Lục Nghiễn Hành đầu cũng không ngẩng lên, chậm rãi nói: "Cậu có ý kiến gì sao?"
"Tôi không có ý kiến." Lý Liêm thấy Lục Nghiễn Hành không phủ nhận, liền biết rằng chính anh cũng hiểu rõ bản thân mình đã hoàn toàn yêu Giang Ninh Nguyệt rồi.
Anh ta không nhịn được cười, lại tiếp tục hỏi: "Vậy cậu xử lý con ngoài giá thú của Chung Thịnh Minh như thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!