Giang Ngưng Nguyệt thật sự không cố ý làm ra vẻ mập mờ với Lục Nghiễn Hành, cô thật sự khó chịu không muốn nhúc nhích, thấy Lục Nghiễn Hành khẽ nhướn mày về phía cô, lại hỏi một tiếng: "Thật sự muốn tôi bế sao?"
Giang Ngưng Nguyệt mím môi một chút: "Anh thật phiền."
Cô đứng dậy từ trên ghế sofa, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân đơn giản, sau khi ra ngoài, cởi giày, chui vào chăn rồi nằm xuống.
Cô cuộn tròn trong chăn, thấy Lục Nghiễn Hành đứng trước ghế sofa, móc điện thoại từ trong túi quần ra, lấy cục sạc cô đặt trên bàn trà: "Dùng tạm cục sạc của em."
Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh, hỏi: "Anh không mang cục sạc sao?"
Lục Nghiễn Hành "Ừm" một tiếng: "Quên rồi."
Giang Ngưng Nguyệt không ngờ Lục Nghiễn Hành thật sự sẽ đến, càng không ngờ anh lại đến ngay tối nay. Dù sao lúc hai người họ gọi điện thoại đã hơn chín giờ rồi, anh đến chỗ cô mất hơn sáu tiếng, có thể thấy chắc là cúp điện thoại là ra ngoài ngay.
Cô không nhịn được nhìn chằm chằm Lục Nghiễn Hành.
Sau khi Lục Nghiễn Hành sạc đầy điện thoại, có lẽ đã nhận ra ánh mắt của cô, nhìn về phía cô: "Sao vậy?"
Giang Ngưng Nguyệt: "Tôi cứ tưởng anh không đến nữa."
Dù sao lúc cúp điện thoại, Lục Nghiễn Hành cũng không hỏi cô địa chỉ, ai ngờ anh lại vẫn đến, hơn nữa chắc là không giận cô, cúp điện thoại xong liền ra ngoài ngay.
Lục Nghiễn Hành nói: "Sốc độ cao, em tưởng là cảm cúm sao? Xảy ra chuyện gì, ông nội và bà nội em là người đầu tiên không tha cho tôi."
Anh ngồi xuống ghế sofa, giơ tay cởi khuy măng sét áo sơ mi.
Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh một cách thẳng thắn, hỏi thẳng: "Chỉ là sợ ông và bà tôi nói anh thôi sao? Không phải vì chính anh lo lắng cho tôi sao?"
Lục Nghiễn Hành ngước mắt, nhìn về phía Giang Ngưng Nguyệt.
Giang Ngưng Nguyệt hơi muốn cười, nhìn anh nói: "Lục Nghiễn Hành, thật sự thích tôi thì anh thừa nhận đi chứ, giả vờ cái gì."
Lục Nghiễn Hành nhìn chằm chằm cô vài giây, hỏi: "Thừa nhận rồi, em sẽ ở bên tôi sao?"
Giang Ngưng Nguyệt cong môi cười: "Cái đó thì không, nhưng tôi có thể cân nhắc một chút."
Lục Nghiễn Hành "chậc" một tiếng, tháo khuy măng sét áo sơ mi ném lên bàn trà: "Em cứ treo tôi đi*."
(*) Để người ta chờ đợi trong mập mờ, không rõ ràng.
Anh xắn tay áo, đứng dậy đi về phía phòng tắm: "Dùng tạm phòng vệ sinh của em."
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu một cái, rất thoải mái nói: "Dùng đi."
Lục Nghiễn Hành đi vào phòng tắm, muốn vệ sinh cá nhân một chút, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Mùi hương đó độc quyền trên người Giang Ngưng Nguyệt, Lục Nghiễn Hành ngửi một cái là biết ngay.
Anh đi đến trước bồn rửa tay, vươn tay mở vòi nước ở bồn rửa tay, muốn rửa tay trước.
Vừa mới đưa tay xuống dưới vòi nước, thì thấy bên cạnh đặt một chiếc q**n l*t ren màu trắng.
Anh liếc nhìn một cái, lập tức thu hồi ánh mắt mà không hề thay đổi sắc mặt.
Vốn muốn giả vờ như không thấy, nhưng Giang Ngưng Nguyệt lúc này lao vào, một tay lấy chiếc q**n l*t đi, lại xoay người lấy đi cả áo lót và váy ngủ đang treo trên tường, vạt váy thoáng lay động, người lại biến mất trong phòng tắm.
Lục Nghiễn Hành lặng lẽ rửa tay, nhưng trong mắt không khỏi lóe lên chút ý cười.
Lúc anh vệ sinh cá nhân xong và bước ra khỏi phòng tắm, thấy Giang Ngưng Nguyệt quay lưng về phía anh, chăn trùm kín đầu, dường như đã ngủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!