Chương 15: (Vô Đề)

Ánh mắt của Quý Kỳ Ngôn không chút d.a. o động, giọng nói trầm thấp và thấm đẫm uy quyền:

"Trẫm xưa nay luôn giữ lời, chỉ cần phụ thân và huynh trưởng nàng còn chinh chiến nơi biên thùy, chủ nhân Vĩnh Xuân cung sẽ vẫn là nàng."

Trầm Giáng Tuyết như bị tát một cái tỉnh ra, đứng ngây ngẩn, cả người cứng đờ như tượng. Nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở để che giấu nỗi đau, nhưng tiếng thở run rẩy vẫn phơi bày tâm trạng yếu đuối.

Có lẽ vì khi Quý Kỳ Ngôn vòng tay ôm lấy ta, gió mang theo cát bụi đã khiến mắt nàng cay xè.

Sau lưng vang lên tiếng khóc thảm thiết của Trầm Giáng Tuyết:

"Hoàng thượng, sao người có thể đối xử với Giáng Tuyết như vậy!"

Tiếng khóc thống khổ ấy như lưỡi d.a. o cứa vào lòng người, nhưng trong tai ta lại là thanh âm tuyệt mỹ nhất, tựa như tiếng nhạc tiên giữa chốn trần gian.

Hãy đau khổ, hãy than vãn đi, ta giỏi nhất chính là khiến kẻ khác sống không bằng chết.

Cứ chờ xem, ta sẽ khiến ngươi mãi chìm trong nỗi đau không lối thoát.

Trầm Giáng Tuyết ở trong cung nhiều năm, đâu chỉ dựa vào ân sủng của Hoàng thượng, mà suốt bảy năm trời nàng luôn kiên nhẫn vấn an Thái hậu, chẳng kể mưa gió.

Nhờ đó, Thái hậu cũng nhìn nàng bằng con mắt khác.

Tại Trường Hi cung, nàng khóc lóc kể lể, rằng ta là yêu phi họa quốc, rằng từ khi ta xuất hiện, Quý Kỳ Ngôn từ bỏ chính sự, bỏ bê triều đình, nhất nhất chìm đắm cùng ta.

Từng câu từng chữ đều thấm máu, mong sao loại bỏ được ta cho hả lòng.

Nàng quỳ ngoài Trường Hi cung suốt một ngày một đêm.

Kết quả cuối cùng lại ngoài dự đoán của mọi người: Thái hậu chẳng nói lời nào, chỉ phất tay đuổi nàng về Vĩnh Xuân cung.

Nghe ma ma đến truyền lời, từ khi ta còn là một cung nữ, thái hậu đã từng cảnh báo Quý Kỳ Ngôn.

Lúc ấy, nhân duyên còn mỏng, ta chỉ một lòng muốn rời cung.

Đáng trách chỉ vì Trầm Giáng Tuyết tự chuốc lấy rắc rối, một mực muốn đẩy ta vào chỗ chết, kết quả lại khiến Hoàng thượng bừng tỉnh, quyết lòng giữ ta bên cạnh, ngày càng sủng ái.

Ý của Thái hậu cũng như vậy.

Nay Trầm Giáng Tuyết tự tay tạo nghiệt, làm sao lại có thể mặt dày đến Trường Hi cung cầu ý chỉ?

Thu Sương là cung nữ ta quen biết từ thời làm việc tại phủ Nội vụ, kể lại chuyện này trong khi ta đang trêu đùa con vẹt mà Mạc Thư Khiêm tặng.

Bộ lông xanh lam xen lẫn sắc màu xanh biếc sáng rực, nhảy nhót vui vẻ trong lồng.

Thu Sương có phần ngập ngừng:

"Gan Mạc đại nhân quả là lớn, ai chẳng biết bây giờ nương nương là người được Hoàng thượng sủng ái nhất."

"Ngài ấy dám cả gan tặng thứ này cho nương nương dưới mắt Hoàng thượng. Hay là… trả lại đi?"

Thu Sương lo Hoàng thượng mà biết xuất xứ của con vẹt sẽ hiểu lầm, tức giận.

Ta lại hờ hững gõ nhẹ lên lồng chim, giọng nói nhàn nhạt:

"Thứ non tơ thế này, g.i.ế. c thì tiếc, hay là nấu lên ăn vậy."

Trong bàn cờ, Quý Kỳ Ngôn và Mạc Thư Khiêm chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ trong tay ta mà thôi.

Sau mấy ngày tuyết rơi đầu mùa, Quý Kỳ Ngôn nghe tin ta đã nấu con vẹt Mạc Thư Khiêm tặng, hớn hở không để đâu cho hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!