Chương 9: Bỏ đi không từ biệt.

"Vinh, Tết này con có về nhà không?"

Trong điện thoại, giọng mẹ anh nhỏ nhẹ, rụt rè thăm dò, vòng vo một hồi lâu mới dám hỏi ra điều mình muốn biết nhất.

Người ta nói già rồi thì sợ con cái, mẹ của Chu Vinh cũng không ngoại lệ.

Thật đáng thương đúng không? Chu Vinh chỉ thấy nực cười.

Người già không sợ con, mà là sợ quả báo.

"Không về đâu, mẹ kiểm tra tài khoản đi, con đã chuyển tiền vào rồi, à đúng rồi, rút tiền xong thì về luôn, đừng thấy người ta tặng gạo với dầu ăn rồi lại nán lại làm gì, cái tài khoản chứng khoán mà nhân viên ngân hàng mở cho mẹ, mẹ đã huỷ chưa?"

Anh vô cảm nhìn vào màn hình máy tính, điện thoại bật loa ngoài vứt một bên.

"Đi rồi, cô bé ngân hàng nói phải đến công ty chứng khoán mới huỷ được, nhưng mẹ không biết công ty chứng khoán ở đâu…"

Anh nhíu mày, giọng cũng vô thức cao lên một chút: "Muốn huỷ phải đến công ty chứng khoán, vậy lúc mở họ có nói với mẹ không?"

"Không… không có… mẹ còn chẳng biết tài khoản chứng khoán là gì, họ cứ cầm điện thoại mẹ bấm bấm, quay một đoạn video, rồi tặng mẹ một bao gạo với một can dầu… Vinh, thôi mà, mấy đứa nhỏ đó cũng cỡ tuổi con, ai cũng vất vả…"

Hừ, mẹ anh lại đi xót người ngoài.

Anh lên mạng tra số điện thoại khiếu nại của ngân hàng XX, âm thầm ghi nhớ rồi định cúp máy, "Được rồi, con biết rồi, Tết này con không về, mẹ nhớ giữ gìn sức khoẻ."

"Vinh à, con…"

Động tác cúp máy của anh khựng lại, lông mày đang giãn ra lại nhíu chặt, "Sao vậy? Còn chuyện gì nữa?"

Đầu dây bên kia, bà ấy hít một hơi sâu, nhưng chưa kịp nói đã hóa thành một tiếng thở dài, "Không, không có gì, con làm việc đi, xong việc nhớ nghỉ ngơi, có sức khỏe mới có cách mạng mà!"

"Biết rồi."

Chu Vinh cúp máy, ngả người ra ghế, ánh đèn huỳnh quang trên đầu chói đến nhức mắt, anh nhíu mày bực bội xoa trán, ánh mắt dừng lại trên chiếc điện thoại vẫn chưa tắt màn hình trên bàn.

Anh cầm điện thoại lên, nhanh chóng nhập dãy số năm chữ số vừa mới ghi nhớ, ngón tay cái lơ lửng trên nút gọi, chợt nhớ đến một chiếc khăn lụa màu giống vậy từng nhìn thấy, hình như là đỏ xanh xen kẽ, còn có bộ váy xám, mặc trên người người phụ nữ khốn khổ đó lại càng khốn khổ, chẳng giống chút nào với hình ảnh nữ nhân viên tài chính cao cao tại thượng trên TV.

Gương mặt cô đã bắt đầu mờ nhạt rồi, khoảng thời gian này năm ngoái anh từng đưa cô về nhà, xảy ra chuyện quá đỗi bình thường giữa người lớn với nhau, rồi anh để cô lại một mình trong nhà, mất một tiếng đi uống cà phê với Mục Nghiên, tiếp đó tám tiếng tăng ca ở viện, khi trở về đã là nửa đêm.

Anh bật đèn ở sảnh vào, nhìn thấy đôi dép anh chuẩn bị cho cô, đôi bốt cô mang lúc đến dính đầy bùn đất, sáng nay anh còn giúp cô lau sạch, nhưng giờ cũng không còn trong tủ giày nữa.

"Triệu Tiểu Nhu?"

"Triệu Tiểu Nhu sao cô không bật đèn?"

Trong bóng tối, chỉ có tiếng vọng đáp lại anh.

Anh bước vào phòng ngủ bật đèn, buổi sáng nơi đó vẫn còn một bóng người nho nhỏ cuộn tròn trùm kín đầu, giờ chỉ còn chiếc drap mới được trải phẳng phiu, còn mền và quần áo cô mặc được gấp gọn gàng đặt trên gối.

Cô đã đi rồi, còn mang theo cả con mèo của anh.

Anh ngồi trong phòng khách tối om, ánh trăng soi rõ khay cát vệ sinh và chén ăn trống trơn trên ban công, quả bóng len cô độc nằm bên chân anh, sách trên bàn trà được xếp gọn gàng, ly cà phê vẫn còn đậy nắp, cái nắp này anh tìm mãi không thấy, thì ra vẫn ở đây.

Một tấm danh thiếp nằm ngay ngắn trên bàn trà, chữ đen nền trắng nổi bật vô cùng.

"Giỏi, còn giỏi hơn cả tôi."

Anh mỉm cười gật đầu trong bóng tối.

Gạt tàn đầy tàn thuốc, miệng anh vẫn đang ngậm một điếu, bao thuốc này mua lâu đến nỗi ẩm hết rồi, hút hết rồi anh sẽ cai luôn, hút xong thì đổ hết cát, thức ăn mèo, vứt sạch…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!