"Tiểu Nhu, làm việc cả tuần rồi, mau về nghỉ ngơi đi, mẹ một mình được rồi."
Tường, ánh đèn, giường… tất cả đều trắng bệch, cộng thêm vẻ mặt hoặc đau khổ, hoặc tê dại của đám đông, Triệu Tiểu Nhu thường cảm thấy bệnh viện chính là con đường nối giữa nhân gian và địa ngục, một ranh giới vô hình ngăn cách nơi đây, ai chưa vượt qua được sự phán xét sẽ bị tử thần dẫn về phía bên kia của ranh giới.
Mẹ của Triệu Tiểu Nhu, Lý Huệ, vừa mới vượt qua được sự phán xét đó, không phải vì bà ta tích đức hành thiện mà cảm động được trời cao, ngược lại hoàn toàn, bà ta có thể vượt qua được sự phán xét này hoàn toàn nhờ vào việc năm năm trước đã khóc lóc, làm loạn, thậm chí dọa tự tử để ép con gái gả cho một người giàu có, dù cho đứa con riêng nhà giàu đó có là một kẻ bại hoại đến tận xương tủy, bà ta cũng chưa từng do dự.
Giờ nhìn lại thì rõ ràng bà ta đã đặt cược đúng, tàn nhẫn và khôn khéo không thể khiến anh ta trở thành một người chồng tốt, nhưng lại khiến anh ta trở thành một doanh nhân thành công. Thời buổi này ai quan tâm tiền sạch hay tiền bẩn? Tiền của cặn bã xã hội cũng là tiền, có tiền thì còn mạng, sự phán xét của tử thần chính là đơn giản như vậy.
Còn con gái thì sao… Bà ta tận mắt nhìn thấy nó trong năm năm qua càng lúc càng gầy, càng lúc càng xinh đẹp, từ một nhân viên giao dịch nhỏ được cất nhắc lên làm công việc nhàn rỗi trong chi nhánh, ăn mặc tiêu dùng là những thứ mà bà ta, một người mẹ, chưa từng dám mơ tới.
Bà ta đã sắp đặt cho con gái một cuộc đời êm đẹp đến thế, vậy mà con ngốc này lại cứ như thể có ai dí súng vào đầu bắt nó phải hưởng phúc không bằng, có chút ấm ức cũng không chịu nổi, chỉ vì mấy đứa đàn bà không ra gì đã đòi ly hôn! Cái bệnh này của bà ta, có một nửa là bị con nhỏ ngốc này chọc tức mà ra!
Nhưng người già rồi, bệnh rồi thì cũng không còn khí thế nữa, phải nhờ cậy con gái chăm sóc, còn phải nhờ nó đi xin tiền thuốc men, oán khí có lớn đến đâu cũng đành nén lại.
Huống chi, tuy họ Lạc kia không mấy khi quan tâm đến mẹ vợ, nhưng suốt năm năm qua đối xử với vợ vẫn là yêu chiều hết mực, chỉ riêng tốc độ đưa tiền thôi, ai dám nói là không còn chút tình cũ nào?
Nói đến tình cũ… Bà ta nhìn con gái đang ngồi bên giường gọt táo, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, thậm chí không có lấy một biểu cảm.
Nó đã ba mươi tuổi rồi, có chăm sóc tốt thế nào thì người ta vẫn nhìn ra tuổi thật, vài năm nữa, thậm chí chẳng cần đến vài năm, nếu còn muốn tìm được một người đàn ông có thân phận như Lạc Bình Niên, đúng là khó như lên trời.
Tại sao không tận dụng mối tình cũ hiếm hoi này chứ?
Bà ta ngồi dậy, dịch người về phía con gái, những nếp nhăn nơi khóe mắt dồn lại, cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng, "Tiểu Nhu à, lần này mẹ tốn không ít tiền phải không? Đều là Tiểu Lạc cho à?"
"Dạ."
"Tiểu Lạc chắc là biết mình sai rồi, đang nhận lỗi với con đó!"
Triệu Tiểu Nhu mặt không biểu cảm, "bộp" một tiếng ném vỏ táo vào thùng rác, không thèm nhìn mẹ mình lấy một cái, "Đó là số tiền anh ta hứa sẽ đưa khi ly hôn, con dùng nó để chữa bệnh cho mẹ. Còn nữa, anh ta không phải đang nhận lỗi, là vì con có ảnh và video của anh ta."
Tin vào việc Lạc Bình Niên có tình cảm đã đủ nực cười rồi, nực cười hơn nữa là chính cô lại từng muốn dùng thứ cảm tình tưởng tượng đó để kiềm chế anh ta, đúng là người đáng thương tất có chỗ đáng trách.
Lý Huệ bị con gái nói cho cứng họng, lập tức sa sầm mặt mày quay đầu giận dữ, miếng táo vừa được đưa tới miệng cũng bị bà ta hất văng ra, rơi xuống đất phát ra một tiếng "bịch" trầm đục, nước táo bắn tung tóe.
"Vậy con đi trước đây, chú Ngô sẽ tới đón mẹ xuất viện."
Triệu Tiểu Nhu sớm đã nhìn quen cái vẻ mặt hễ không vừa ý liền ăn vạ, khóc lóc lăn lộn của Lý Huệ, cô chịu đủ rồi, đây là lần cuối cùng cô bán đứng bản thân, cũng coi như trả hết ân tình với mẹ, từ nay sông ai nấy chảy, đường ai nấy đi.
Nhưng cô mà không nhắc đến gã họ Ngô kia thì thôi, vừa nhắc tới là Lý Huệ đã giận sôi máu.
Từ khi Triệu Tiểu Nhu gả cho Lạc Bình Niên, Lý Huệ lập tức dứt khoát ly hôn với chồng. Bà ta là con cháu trí thức về lại từ Tây Bắc, tất nhiên là quay về Thượng Hải sống với ba mẹ mình, ngày thường không có việc gì thì đến phòng chơi bài giải khuây, gã họ Ngô kia chính là người bà ta quen ở phòng chơi bài đó.
Gã họ Ngô là người Thượng Hải, hồi trẻ cũng coi như đẹp trai, có tiền, tiếc là nền tảng đó không chống chọi nổi mấy chục năm ăn chơi phóng túng, mới hơn năm mươi tuổi mà răng đã vàng khè bốc mùi, chưa kể tiền khám bệnh còn khiến ông ta bán sạch hai căn nhà ở khu Hoàng Phố, công tử nhỏ biến thành kẻ tay trắng, một bộ bài tốt bị đánh đến tan nát.
Nhưng chút ánh tà dương đó vẫn chiếu rọi được đến Lý Huệ, một người đàn bà trung niên cô đơn trống vắng, không còn nhiều sự lựa chọn.
Cho nên trong tiềm thức, trong những giấc mơ không ai biết đến, bà ta vẫn mang lòng ghen tỵ với con gái mình. Bà ta đã hy sinh cả tuổi xuân và máu thịt để vun đắp cho con bé lòng lang dạ sói này, cuối cùng bản thân trở thành thứ mà ai thấy cũng ghét bỏ, miễn cưỡng sống chung với một lão già rách nát, còn nó thì sao? Được người đàn ông vừa giàu vừa đẹp trai theo đuổi, cưng chiều, lại còn tỏ vẻ thanh cao, kén cá chọn canh?
"Không muốn quan tâm mẹ mày thì nói thẳng ra! Cứ bày cái bộ mặt đó, không biết còn tưởng mày đến cúng mẹ mày đấy! Cút!"
Lý Huệ càng nói càng giận, khuôn mặt tròn đỏ bừng lên, đến cả những vết nám trên mặt cũng như sắp bốc cháy.
Triệu Tiểu Nhu nhìn khuôn mặt xấu xí của mẹ mình, những lời chửi rủa chói tai kia dần trở nên mơ hồ, cuối cùng hoàn toàn tan biến.
"Không có ý nghĩa gì cả, tất cả đều vô nghĩa."
Cô xách túi rời khỏi phòng bệnh, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, đến khi bước lên xe buýt giữa trời mưa cũng không dừng lại.
Đầu năm ở Thượng Hải, cái lạnh ẩm ướt thấu xương, xe chạy chậm rãi trong màn mưa, len lỏi giữa đám đông tấp nập, từng gương mặt mệt mỏi tê dại kia chẳng khác gì những "Vô Diện" trong phim hoạt hình của Miyazaki, không thể phân biệt nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!