Chương 60: kết (6)

"Chào mừng về nhà!" Triệu Tiểu Nhụy vừa mở cửa đã bỏ ngay chìa khóa vào túi, dạo gần đây cô hay quên cái này cái kia, đầu óc không biết đang nghĩ cái gì nữa. Cô cởi giày, đang thay dép thì Tể Tể không biết từ đâu nhảy ra, gừ gừ đi vòng quanh chân cô, cái đầu nhỏ cứ cọ cọ vào chân cô không ngừng. Nhìn cái dáng thong thả ấy, chẳng giống đang đói bụng chút nào.

"Con không đói sao cưng?" Cô bế nó lên đi vào phòng khách, ngẩng đầu lên thì thấy ngoài ban công có một người đang đứng, quay lưng về phía cô, đang cầm bình tưới nước tưới cho lan hồ điệp, dáng vẻ chăm chú như đang làm phẫu thuật cho bệnh nhân.

Cô sững người, đột ngột khựng lại, tay buông lỏng, Tể Tể nhân cơ hội nhảy khỏi lòng cô, "phịch" một tiếng nhảy lên bàn trà, làm người ngoài ban công giật mình quay lại, ánh mắt bắt gặp gương mặt đầy hụt hẫng của Triệu Tiểu Nhu.

"Chị Tiểu Nhu, là tôi đây." Trần Phong mỉm cười đặt bình tưới xuống giá, phủi bụi đất trên tay, từ ban công bước vào phòng khách, "Trước khi đi anh Vinh có để lại cho tôi một chìa khóa, nói chị một mình chăm sóc Tiểu Bảo sẽ mệt, nếu rảnh thì tôi qua tưới lan hồ điệp, quan trọng nhất là không được để Tể Tể bị đói."

Triệu Tiểu Nhu cũng bật cười, vừa cởi áo khoác vừa nói: "À, làm tôi hết hồn, cứ tưởng là trộm vào nhà."

Trần Phong cười ngây ngô, cúi đầu nhìn đôi tay lấm đất của mình, "Không phải trộm mà chị Tiểu Nhu lại thấy thất vọng." Vừa nói vừa vòng qua Triệu Tiểu Nhu đang ngơ ngác, đi vào nhà tắm rửa tay.

Triệu Tiểu Nhu đứng giữa phòng khách có chút lúng túng, đúng là cô không ngờ Trần Phong sẽ tới, cũng chưa chuẩn bị tâm lý để ở một mình cùng anh ấy. Đang loay hoay không biết nên nói gì thì nghe tiếng nước trong nhà tắm ngừng lại.

"Chị Tiểu Nhu, Tết Trung Thu có dự định gì chưa?" Căn nhà quá lớn, quá trống, Trần Phong đứng từ xa nói vọng ra, tiếng vọng vang khắp nhà.

"Hả? Hình như chưa có gì cả." Cô đứng nguyên tại chỗ, vô thức cũng nói lớn hơn, "Chỉ là Tiểu Bảo nói muốn đi bảo tàng chơi, cậu rảnh thì dẫn thằng bé đi nhé?"

"Rảnh chứ." Trần Phong rửa tay xong bước ra, nhìn nhanh một cái về phía Triệu Tiểu Nhu, rồi đi tới thùng rác ở góc tường vứt khăn giấy, "Tết Trung Thu nghỉ mấy ngày, chắc chắn tôi được nghỉ một ngày, nhưng chưa rõ là ngày nào, có lịch cụ thể tôi sẽ báo cho chị."

Rồi anh ấy cũng giống Triệu Tiểu Nhu, mỗi người ôm một chiếc áo khoác đứng giữa phòng khách, một người quay mặt vào tường, cả hai đều lặng thinh một cách lúng túng.

"Chị Tiểu Nhu." Trần Phong cúi đầu, đối diện với bức tường, gọi khẽ một tiếng.

"Hả?" Triệu Tiểu Nhu vô thức ôm chặt áo khoác, trong phòng khách yên tĩnh đến mức cả tiếng gió thổi lá xào xạc ngoài cửa sổ cũng nghe rõ ràng.

"Tôi… tôi chuyển nhà rồi, đổi sang căn lớn hơn, mới chuyển xong. Ha, cũng là nổi hứng nhất thời, chuyển qua mà đồ đạc còn chưa sắp xếp đâu vào đâu, vẫn còn thiếu nhiều thứ chưa mua, hôm nay chị có thể đi siêu thị cùng tôi không?"

Khi Trần Phong quay đầu lại, trên mặt đã nở nụ cười rạng rỡ. Nụ cười của anh ấy xưa nay luôn khỏe khoắn, tươi sáng, nhưng vệt đỏ nơi đuôi mắt lại khiến nụ cười ấy mang một chút mong manh. Lúc không cười, anh ấy thậm chí trông có phần u sầu, khiến người ta khó lòng từ chối bất cứ yêu cầu nào từ anh ấy.

"Ồ, được chứ!" Triệu Tiểu Nhu thở phào nhẹ nhõm, những lời mời cụ thể thế này khiến cô cảm thấy an toàn. Cô nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, cùng anh ấy đi siêu thị rồi ăn một bữa tối cũng được.

Trần Phong không ngờ cô đồng ý nhanh như vậy, cười có chút ngại ngùng, gãi đầu hỏi: "Vậy… đi luôn bây giờ nhé?"

"Ừ, đi thôi!" Triệu Tiểu Nhu cười, mặc áo khoác vào, kéo khóa lại, đi theo sau Trần Phong ra khỏi cửa.

Người phụ nữ trong phòng bảo vệ ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khung cảnh cần chị ấy vẽ cả một sơ đồ tư duy mới lý giải nổi: vợ (người tình) của chủ căn 1301 và bạn (đồng nghiệp) của chủ căn 1301 cùng cười nói vui vẻ bước ra khỏi khu nhà. Người đàn ông chỉ nhìn người phụ nữ khi cô cúi đầu nhìn đường hoặc quay đi chỗ khác, ánh mắt ấy tuyệt đối không thể gọi là trong sáng.

Quan trọng là trước khi đi, chủ nhà 1301 còn đặc biệt ghé phòng bảo vệ, dặn đi dặn lại phải cho hai người này vào nếu họ đến…

Ba người này cũng chẳng còn trẻ nữa, trẻ nhất là anh chàng đẹp trai kia, tầm ngoài ba mươi, lúc thì đeo kính lúc thì không. Người phụ nữ thì lớn hơn một chút, mặt tròn mắt tròn, da trắng, cười lên rất duyên. Người lớn tuổi nhất là chủ nhà 1301, cũng không phải là có nếp nhăn gì, chỉ là ngũ quan toàn là góc cạnh, lại hay nghiêm mặt, trông không dễ gần chút nào, chẳng hợp gì với nét non nớt.

Đây là… người trung niên chơi "mạnh" vậy sao? Thêm một chương mới cho loạt "mắt thấy chuyện lạ đời", chị ấy dõi theo đôi nam nữ cười đùa vô tư ấy đi ra khỏi khu nhà, dần dần khuất bóng giữa dòng người.

"Trần Phong, sao cậu chọn chỗ xa thế này để ở vậy? Không tiện đi làm lắm đâu nhỉ?" Khi xuống xe của Trần Phong, Triệu Tiểu Nhu cảm thấy xương cụt cũng đau nhức. May là hôm nay là chủ nhật cuối cùng trước Tết Trung Thu, cả tuần này chỉ nghỉ một ngày, mọi người đều ở nhà, giờ này đường không có xe, nhưng dù vậy họ cũng mất gần một tiếng lái xe.

"Ừ, đúng là hơi xa." Trần Phong khóa xe, cầm một chiếc túi mua sắm lớn bước đến bên cạnh cô, "Nhưng tôi ngủ ít, có lúc hơn năm giờ đã tỉnh, chạy một vòng trong khu rồi tắm rửa xong là đi làm luôn, đường không có xe, yên tĩnh, cảm giác như cả thế giới chỉ có mình mình. Chỗ cũ thì đúng là đầy không khí sinh hoạt, tốt thật, nhưng… tôi thật sự không quen lắm, chắc do ở Đức một mình lâu quá rồi."

Triệu Tiểu Nhu ngẩng cổ nhìn anh ấy một cái, cau mày đầy nghi hoặc, "Thật sao… anh ấy nói với tôi là cậu thích ở cùng người khác." Cô nói xong còn cười cười trêu chọc, "Nói cậu bám người lắm."

"Ừ." Trần Phong quay đầu lại nhìn cô, cười bất cần, "Xã giao chỉ là để quan sát thôi. Tôi thích quan sát, nhìn, nghe, tìm hiểu tất cả những người và chuyện mà mình chưa biết, rất thú vị. Nhưng về bản chất tôi không thích để người lạ bước vào cuộc sống của mình. Murakami Haruki chẳng từng nói sao, không ai thích cô đơn cả, chỉ là không muốn thất vọng thôi.

Phần lớn mọi người đều khiến tôi thất vọng, gặp nhiều rồi, chi bằng ở một mình cho nhẹ đầu!"

Triệu Tiểu Nhu không thật sự hiểu được sở thích cô đơn của một người, nhưng vẫn gật đầu phụ họa, "Ồ… vậy à." Nhưng rất nhanh cô lại nghĩ đến một chuyện, "Vậy tôi với Tiểu Bảo hay làm phiền cậu, cậu có thấy phiền không?"

Trần Phong đi phía trước, im lặng một lúc lâu, Triệu Tiểu Nhu cũng không lên tiếng nữa, thầm nghĩ sau này bảo Tiểu Bảo đừng cứ quấn lấy chú Trần đòi đi bảo tàng nữa, cũng đừng như "Mười vạn câu hỏi vì sao", cứ nhìn chằm chằm người ta rồi hỏi tới tấp không dứt.

Siêu thị ở ngay phía trước, rất lớn, khu mới người ít, đất nhiều, siêu thị này rộng tới mức chẳng kém gì IKEA ở Thượng Hải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!