Chương 6: Lý do.

Những người tiếp xúc gần với cái chết luôn dũng cảm hơn người thường, nhưng vào khoảnh khắc này, khi đi qua hành lang dài, Chu Vinh lại hiếm hoi cảm thấy sợ hãi.

Anh sợ phải nhìn thấy người phụ nữ ở cuối hành lang.

Một người chồng cũ đùa bỡn cô, một tiểu thư cao cao tại thượng, và một kẻ bàng quan đứng xem, ba con người ăn mặc chỉnh tề, là tinh anh trong xã hội, nhưng không ai chịu đứng về phía cô. Cô giống như một con nai nhỏ, ngoan ngoãn nhìn những người thợ săn đang bao vây mình.

Thế nhưng anh vẫn nhìn thấy cô. Cô cứ thế đứng thẳng tắp, mái tóc dài màu đen được búi gọn không một sợi rối, bên dưới chiếc áo khoác màu lạc đà là bộ đồng phục của một ngân hàng quốc doanh: áo sơ mi trắng, khăn lụa đỏ xanh đan xen, váy bút chì màu xám dài đến đầu gối, và đôi giày cao gót màu đen tiêu chuẩn.

Cô nghiêng người về phía cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài. Lạc Bình Niên lao đến phía trước đầu tiên, vẻ mặt hân hoan như thể cô là bảo vật trong tim anh ta.

"Tiểu Nhu! Tiểu Nhu!"

Cô nghe thấy, nhưng mãi vẫn không chịu quay đầu lại. Dù cho Lạc Bình Niên xông tới ôm chầm lấy cô, cô vẫn không phản ứng, lặng thinh để mặc người đàn ông ôm lấy mình, trìu mến hôn lên mái tóc cô.

"Thôi nào, đừng giận nữa mà! Trước mặt khách thế này thì đâu có hay!"

Lạc Bình Niên xoay vai cô lại, quay về phía hai người đứng sau lưng.

"Giới thiệu một chút, đây là con gái và con rể của viện trưởng Mục, Mục Nghiên, Chu Vinh."

Anh ta chậm rãi đọc từng chữ tên "Chu Vinh", tận hưởng cảm giác khi người phụ nữ trong lòng anh ta đột nhiên căng cứng, anh ta thích thú nhìn đôi mắt cô loé sáng khi thấy người kia, rồi như mất hồn mà vội vã né tránh.

Thật bất ngờ, anh ta đang ghen, vì một người phụ nữ anh ta xem thường tận đáy lòng, sự bất thường này khiến anh ta lấy làm phấn khích đến không thể kìm chế.

"À đúng rồi? Anh chợt nhớ, Tiểu Nhu hồi trước nằm ở bệnh viện X đúng không? Bác sĩ Chu đây là nhân vật chủ chốt khoa Gây mê đó, hai người có gặp nhau chưa?"

Khoảnh khắc im lặng kéo dài như cả thế kỷ.

"Đã gặp."

Chu Vinh không hề né tránh, ánh mắt nhìn thẳng Lạc Bình Niên, rồi nhắc lại: "Chúng tôi từng gặp rồi, tôi là bác sĩ gây mê của vợ tổng giám đốc Lạc."

Một bác sĩ nhớ bệnh nhân là bình thường, hơn nữa anh còn rất rõ ràng gọi cô là "vợ tổng giám đốc Lạc". Mọi thứ đều hợp lý, ngoại trừ ánh mắt mang theo một sự thù địch ẩn giấu của anh.

Nụ cười trên mặt Lạc Bình Niên dần tan biến, nhưng sau đó lại nở một nụ cười lớn hơn: "Xem này! Đây chính là đẳng cấp của bệnh viện X! Mấy tháng rồi mà vẫn còn nhớ rõ ràng! Tiểu Nghiên, em đúng là biết chọn chồng, cao ráo tuấn tú, người xuất chúng giữa nhân gian."

Mục Nghiên gượng gạo nở nụ cười. Cô ấy nhìn theo ánh mắt Chu Vinh về phía người phụ nữ đối diện. 

Cô ấy từng gặp người phụ nữ này, thân hình gầy gò, gương mặt nhạt nhòa, lúc nào cũng cười mà không nói, mọi người nói chuyện rôm rả còn cô chỉ ngồi đó ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ hoặc chỗ nào đó, ngốc nghếch, không có sự hiện diện. Cô ấy từng trêu Lạc Bình Niên rằng ăn mãi sơn hào hải vị rồi, cuối cùng lại cưới một tô mì nước trong về nhà.

Vậy mà tô mì nước trong ấy lại sống cùng Lạc Bình Niên suốt năm năm hôn nhân, thậm chí ngay cả ly hôn cũng không phải do anh ta đề nghị. Mỗi lần nhìn thấy người phụ nữ này, trong đầu Mục Nghiên lại bật ra ba chữ: "Dựa vào đâu?"

Giờ đây, câu hỏi "dựa vào đâu" ấy đã lên đến đỉnh điểm. Cô ấy ôm lấy cánh tay Chu Vinh, đổi sang nụ cười ngọt ngào đặc trưng.

"Bác sĩ Chu là nam thần của tôi đó, ba tôi cũng rất thích anh ấy! Có thể năm sau bọn tôi sẽ kết hôn."

Triệu Tiểu Nhu nhìn sang Chu Vinh, anh không phủ nhận, thẳng thắn nhìn cô. Kỳ lạ là trong lòng cô lại không gợn sóng, cô mệt mỏi quá rồi.

Cô xoay người quay lưng về phía Chu Vinh và Mục Nghiên, lấy hết can đảm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lạc Bình Niên: "Tổng giám đốc Lạc, tôi đến lấy thứ mà anh đã hứa sẽ đưa cho tôi."

Lạc Bình Niên bĩu môi tỏ vẻ không vui, khẽ hừ một tiếng giận dỗi, nói với Chu Vinh và Mục Nghiên: "Thấy tôi đáng thương chưa? Tiểu Nhu của tôi chỉ nhớ tới tôi khi cần tiền thôi!"

Nhắc đến tiền, Triệu Tiểu Nhu lúng túng cúi đầu, một lọn tóc rơi xuống, cô lập tức đưa tay vén ra sau tai, vành tai đỏ lên, giọng nói cũng mất đi sự tự tin: "Anh đã hứa rồi, hơn nữa là anh…"

"Là anh phản bội hôn nhân trước chứ gì?"

Lạc Bình Niên ngắt lời cô, dịu dàng v**t v* vành tai cô, rồi từ đó trượt xuống cổ.

"Anh có người khác, anh dùng tiền để bù đắp cho em. Vậy còn trong lòng em có người khác, em sẽ lấy gì để bù đắp cho anh đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!