Chương 58: kết (4)

"Bác sĩ Chu?" Sáng sớm ba mươi Tết, trước cửa văn phòng đã có một người đứng chặn, là một người đàn ông trung niên, vẫn mặc chiếc áo khoác nâu rách rưới, nhưng bên trong là chiếc áo len xám trông có vẻ mới, tay còn xách theo đủ thứ "đặc sản Thượng Hải", những hộp quà sặc sỡ in hình các mỹ nhân mặc sườn xám vấn tóc kiểu cổ điển, nhìn qua là biết bị dụ mua ở Cửa hàng Thực phẩm số Một Thượng Hải.

"Ừ."

Trong văn phòng chỉ có một mình Chu Vinh, đang chất tất cả đồ đạc trên bàn làm việc và trong ngăn kéo vào thùng giấy, không thèm ngẩng đầu, "Có việc gì?"

Người đàn ông đứng rụt rè ngoài cửa, không dám bước vào, sợ bụi trên giày làm bẩn chốn linh thiêng này.

"À! Không, không có gì, chỉ là muốn báo với bác sĩ một tiếng, Na Na phẫu thuật thành công rồi, còn gặp được mẹ nó ở Thượng Hải nữa, giờ mẹ nó đang chăm sóc nó ở đó, tiện thể Tết nhất đến nơi rồi, muốn mua chút đồ về thăm bác sĩ Chu, bác sĩ là đại ân nhân của cả nhà tôi, tôi…"

"Thôi! Thôi đi!" Chu Vinh đang cầm một xấp giấy dày lật từ đầu đến cuối, chắc chắn không còn dùng được nữa, liền tiện tay nhét vào máy hủy tài liệu, sau một tràng tiếng xoẹt xoẹt chói tai, văn phòng lại trở nên yên tĩnh.

"Ơn nghĩa của cả nhà anh tôi gánh không nổi đâu, người tôi cứu là Thạch Na, không liên quan gì đến cả nhà anh hết. Tôi đã nói với con bé, sẽ thử thêm một lần cuối, bác sĩ Cố ở bệnh viện Nhân dân XX là đồng nghiệp cũ của tôi, trình độ chuyên môn thì anh cứ yên tâm. Còn về chi phí… biết anh không trả nổi, thôi khỏi trả. Tôi chỉ là một bác sĩ gây mê nghèo kiết xác, tiền cũng chỉ có vậy, nhưng chỉ cần Na Na chịu gọi tôi một tiếng ba, thì số tiền đó bỏ ra cũng xứng đáng."

Chu Vinh phủi bụi trên mặt người phụ nữ đứng trước tháp Eiffel trong bức ảnh, nhẹ nhàng đặt nó lên đống đồ, đậy nắp lại, cầm đơn xin nghỉ việc trên bàn rồi bước ra ngoài, nhưng lại bị người đàn ông đứng lúng túng trước cửa chặn lại. Anh ta không cao, cười gượng gạo, hai bàn tay đen đúa theo phản xạ thu lại sau lưng, xách đống quà ra xa, sợ bộ quần áo bẩn thỉu của mình làm bẩn món quà mang tặng bác sĩ Chu.

Đó là món quà anh ta bọc giấy da bò cẩn thận ôm từ Thượng Hải về, chưa một lần chạm đất, xe khách, tàu hỏa, xe buýt, bôn ba suốt chặng đường, đến cửa văn phòng mới dám tháo lớp giấy bọc.

Anh ta không cố ý ngăn Chu Vinh lại, chỉ là cả đời này chưa từng có ai đối xử tốt với anh ta và gia đình như vậy, chuyến đi Thượng Hải lần này như một giấc mơ, đến giờ vẫn chưa tỉnh, vẫn còn ngơ ngác.

Chu Vinh sao có thể không nhìn ra sự lúng túng của anh ta, trước đây anh còn khốn khổ hơn anh ta nhiều. Anh đứng lại, nghiêm túc nói:

"Anh Thạch, thật sự không cần cảm ơn, tôi làm chuyện này không phải để nhận lời cảm ơn. Nói thật, tôi cũng không biết mình làm vậy để làm gì, nhưng tôi biết tôi và Na Na đã có một giao ước, tôi nói với con bé, chỉ cần con bé kiên trì thêm lần cuối, tôi sẽ thực hiện một nguyện vọng của con bé. Giờ con bé làm được rồi, cũng đến lượt người lớn như tôi giữ lời hứa.

Đồ đạc anh cứ giữ lại cho Na Na ăn đi, tôi không thích đồ ngọt. Còn nữa…"

Chu Vinh nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông nhỏ bé, rụt rè trước mặt, cười khẩy một cái khinh khỉnh, "Đối xử tốt với con gái anh một chút đi, đến hoàng đế còn biết ban đất phong cho công chúa nhà mình, còn anh thì sao?"

Nói xong liền sải bước đi, để lại sau lưng sự hỗn loạn.

"Này, ba Na Na! Ba Na Na không thể như vậy được! Mau đứng dậy đi! Bác sĩ Chu? Bác sĩ Chu, anh xem…"

Chu Vinh cứ thế bước thẳng về phía trước, không quay đầu lại, mặc cho tiếng "thình thình" nặng nề vang lên ba lần sau lưng.

Việc viện trưởng Liêu vẫn còn trong văn phòng vào ba mươi Tết quả thật khiến Chu Vinh khá bất ngờ. Khi anh bước vào, ông ấy đang đeo kính lão cúi người trên máy tính, hai ngón tay trỏ chậm rãi gõ bàn phím, gõ một cái lại nhìn màn hình một cái. Thấy Chu Vinh đứng ở cửa, như thấy cứu tinh, "Tiểu Chu, tiểu Chu! Tới đúng lúc lắm! Cậu có thể cài cái low cẩu input method giúp tôi không?

Tôi thấy người ta dùng, tôi cũng muốn dùng thử!"

Chu Vinh đứng yên một lúc lâu mới phản ứng kịp, thì ra viện trưởng Liêu nói là bộ gõ Sogou.

"À, được ạ." Viện trưởng Liêu mừng rỡ như một đứa trẻ, khiến Chu Vinh hơi do dự, thôi thì cài xong rồi tính sau.

Anh đặt đơn từ chức lên ghế sofa ngoài cửa, đi tới ngồi bên cạnh viện trưởng Liêu, hướng dẫn ông ấy cài đặt bộ gõ, mỗi bước đều khiến ông ấy trầm trồ thật lòng, "Ồ! Thì ra là vậy à!" "Hahaha, vẫn là Tiểu Chu giỏi nhất!"

Cuối cùng, dưới sự chọn lựa kỹ càng của viện trưởng Liêu, họ còn cài thêm giao diện bộ gõ "Cao sơn lưu thủy", mỗi lần gõ chữ lại vang lên tiếng suối róc rách.

"Hay! Hahaha, hay quá!" Ông ấy cười tít mắt, vui đến mức gõ luôn một bài thơ trong tài liệu trắng:

"Tiêu kỵ phi vô thế, 

Thiếu khanh chung bất khứ, 

Thế đạo kịch thùy ba, 

Ngã tâm như chỉ trụ."

Gõ xong, trong văn phòng lặng như tờ, chỉ còn nghe tiếng đồng hồ trên tường tích tắc, viện trưởng Liêu nhìn chằm chằm vào màn hình, như đang thưởng thức bộ gõ mới, cũng như đang thưởng thức bài thơ.

"Tiểu Chu à, bài thơ này tặng cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!