Chương 57: kết (3)

"Chào cô, cô không thể vào trong được."

Trước cửa phòng bảo vệ là một người phụ nữ mặc áo phao trắng, cô đứng đó đã rất lâu, vai phủ đầy tuyết, tóc cũng dính đầy tuyết, cô không đội mũ, tóc dài hơn trước một chút, được cột tùy ý bằng một sợi dây thun đen, lúc này có vài lọn tóc lỏng ra rũ xuống hai bên má, đôi môi đỏ mọng cắn chặt, cô không thích làm phiền người khác, giằng co nội tâm một lúc lâu mới khẽ hỏi một câu: "Chị có thể gọi cho chủ căn hộ Cxx1301 giúp tôi được không?

Nói là, nói là Triệu Tiểu Nhu tìm anh ấy."

Người trực ban trong phòng bảo vệ là một phụ nữ trung niên, chị ấy ghi dòng cuối cùng vào sổ đăng ký khách rồi ngẩng lên nhìn Triệu Tiểu Nhu, thở dài một tiếng nặng nề, "Gọi rồi cô gái, người ta nói là không gặp."

Chị ấy mở nắp bình giữ nhiệt, nhấp một ngụm trà nóng, lại nhìn cô gái trước mặt, dáng vẻ yếu ớt, trời tuyết lớn thế này mà đứng tiếp thì kiểu gì cũng bệnh.

Hừ, chủ hộ 1301 chị ấy từng gặp rồi, người gì mà có cả vết sẹo trên mặt vẫn khiến người ta phải ngoái lại nhìn, có phụ nữ tìm đến là chuyện bình thường, lạ là đến giờ mới có một cô tìm, cô gái này, nhìn cũng đáng yêu, khí chất dịu dàng, chỉ là không hợp với từ "xinh đẹp", chẳng trách, xem ra lại là một món nợ tình nữa rồi…

Triệu Tiểu Nhu cắn môi cúi đầu, chốc lát sau cô nở một nụ cười với người phụ nữ trong phòng bảo vệ, nói một tiếng cảm ơn rồi quay người rời đi.

Hôm nay rất lạnh, chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến Tết, từ đầu năm tuyết đã rơi hết trận này đến trận khác, bầu trời u ám thường xuyên phủ kín mây đen.

Đêm đã khuya, dưới ánh đèn đường vàng vọt, tuyết rơi dày và nhanh, lả tả bay đầy trên tóc và vai Triệu Tiểu Nhu, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh, hàng mi dài đọng đầy tinh thể băng, trông như một người tuyết nhỏ biết đi.

Cô chụm hai bàn tay đỏ ửng lên trán, nheo mắt nhìn bảng thông tin xe buýt, nhưng những bông tuyết bay lẫn hạt băng thổi vội vào mắt khiến cô không sao nhìn rõ được chuyến xe cuối là mấy giờ.

"Mười… mười giờ?" Cô khom người, gần như dán cả người lên bảng hiệu mới nhìn rõ được con số trên đó, lại lôi điện thoại ra xem, đã mười giờ năm phút rồi.

"Giữa đêm giữa hôm chúi mông làm gì vậy, ăn trộm cáp hay gì?" Trên con phố vắng lặng giữa đêm khuya chỉ còn tiếng tuyết rơi lộp bộp, cô đang mải nhìn bảng thì bất ngờ có tiếng người phía sau, giật mình đến mức như gặp ma đêm rằm tháng bảy, không kịp suy nghĩ đã hét lên một tiếng, làm tuyết trên cành cây rơi xuống, rơi đúng vào người đàn ông phía sau.

"Xin lỗi! Xin lỗi tôi không cố ý!" Triệu Tiểu Nhu hít sâu một hơi lạnh, giang tay định phủi tuyết giúp mà không dám, cô vừa nghe thấy tiếng "bụp" rất nặng, một đống tuyết to bằng cả tấm bê tông rơi xuống người anh ta, người cao lớn vậy mà bị tuyết chôn sống, cô còn tưởng tượng ra ngay gương mặt giận dữ của anh ta dưới lớp tuyết.

Chỉ thấy anh ta vung tay phủi sạch tuyết trên đầu và vai, lau mặt qua loa, tuyết gần như rơi hết, chỉ còn lông mày và lông mi dính đầy tinh thể băng, cúi đầu nhìn cô u ám, "Hét cái gì?"

"Chu… Chu Vinh?" Triệu Tiểu Nhu cười gượng hai tiếng, theo phản xạ đưa tay vuốt tóc, "Anh làm em hết hồn."

"Lớn đầu rồi, còn giật mình như con nít." Chu Vinh phủi nốt chỗ tuyết cuối cùng trên người, ngẩng lên lườm cô một cái, "Trong lòng có quỷ à?"

Triệu Tiểu Nhu cúi đầu im lặng, hình như cô cũng thấy hơi áy náy, nhưng nghĩ lại cũng không hẳn, dù sao là do điện thoại, không phải lỗi của cô.

"Hôm đó là do điện thoại." Cô ngẩng lên nhìn anh một cái rồi cúi đầu ngay, "Em về kiểm tra rồi, ít nhất mấy cuộc gọi đầu là do điện thoại, anh gọi không được, đến khi em thấy thì đã có mấy cuộc nhỡ."

Chu Vinh cúi đầu nhìn cô, cô khoanh tay sau lưng, cúi gằm mặt, giống như học sinh bị phạt đứng ngoài văn phòng giáo viên, đang thú nhận từng việc xấu mình làm.

Anh bật cười khẽ một tiếng, nếu mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy thì tốt biết bao, anh đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô, dùng ngón tay nhẹ nhàng phủi đi những bông tuyết lấp lánh trên hàng mi dài của cô, thở nhẹ một hơi, nếu có thể cứ nhìn cô mãi thế này thì tốt quá, nhưng cung đã bắn thì không thể quay đầu lại, chuyện anh quyết rồi thì không thay đổi.

"Hôm đó là anh sai, anh đã trút cảm giác tội lỗi với mẹ lên em, hai mươi năm anh không về nhà, anh luôn nghĩ mình hận mẹ, nhưng hôm trở về mới hiểu anh thương mẹ biết chừng nào, anh đã nghĩ hết rồi, sau này sẽ để mẹ sống thật tốt, ăn ngon mặc đẹp, muốn đi chơi đâu thì chúng ta đưa mẹ đi, nhớ cháu thì dẫn Tiểu Bảo về thăm, nên lúc mẹ cấp cứu anh thật sự tuyệt vọng, như thể bản thân sắp chết ngay lúc đó, chỉ muốn em ở bên, cứu lấy anh."

Anh vừa nói vừa buông tay, trượt xuống theo cánh tay cô, rút đôi tay lạnh cóng từ tay áo quá dài của cô ra, nhét vào túi áo khoác của mình, nắm chặt, truyền hơi ấm nóng hổi cho cô, "Nhưng giờ ổn rồi, đau khổ mấy cũng qua hết rồi."

Nhưng Triệu Tiểu Nhu càng nghĩ càng thấy buồn, càng thấy có lỗi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống tí tách, mũi nghẹt lại, cổ họng cũng nghẹn đắng chẳng nói nên lời, ngón tay lạnh như băng của cô khẽ v**t v* lòng bàn tay khô ráo nóng bỏng của Chu Vinh khi bị nhét vào túi áo anh, nhưng vô tình lại chạm phải một lớp gạc mềm mại…

"Chu Vinh?" Cô bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt hạnh tròn xoe càng mở to hơn, đầy lo lắng và xót xa, "Chu Vinh, anh bị thương rồi sao?"

Chu Vinh cúi đầu nhìn cô, những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt cô như những vì sao bị nghiền vụn, phản chiếu ánh sáng dịu dàng và ấm áp, giống như nhà – một mái ấm luôn lưu luyến nhưng mãi mãi không thể quay về.

Anh véo nhẹ má cô, "Không sao đâu, cạo râu không cẩn thận nên bị đứt tay thôi."

"Cạo râu sao lại cắt trúng chỗ đó?" Cô ngẩng cổ, nhìn chằm chằm vào mặt anh, lông mày cau chặt lại, giọng gắt lên một bậc, Chu Vinh thở dài trong lòng, cô vẫn như vậy, nhạy cảm đến đáng sợ trong một vài chuyện.

"Anh vụng về mà, cũng già rồi." Anh xoa nhẹ đầu ngón tay thon dài và những vết chai mỏng trên đầu ngón tay cô trong túi áo, quay đầu đi tránh ánh mắt cô, nắm tay cô kéo đi về phía khu chung cư, "Đi thôi, đi dạo trong khu một chút, dù sao cũng không ngủ được."

Triệu Tiểu Nhu hé miệng định hỏi tiếp, nhưng thấy anh né tránh như vậy đành tạm thời bỏ qua, nghĩ bụng lát nữa nói chuyện thoải mái rồi sẽ bất ngờ tấn công, hoặc thừa cơ vén tay áo anh lên mà xem.

Hai người đi đến cổng chính khu chung cư, Chu Vinh lấy thẻ ra quẹt "tít" một tiếng mở khóa, kéo tay Triệu Tiểu Nhu đi vào, chị bảo vệ trong phòng bảo vệ nhìn theo bóng lưng họ đầy ẩn ý, tặc lưỡi lắc đầu liên tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!