Chương 50: Vết sẹo sâu nhất.

Đêm đã khuya, vạn vật yên lặng, trên con đường núi dốc chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi lạo xạo, nếu lắng tai còn có thể nghe loáng thoáng tiếng đế giày nghiến trên tuyết kẽo kẹt, một bước nặng một bước nhẹ. Tiếng bước chân nặng là của một người đàn ông, anh mặc áo quần đen, tuyết đọng đầy trên đầu và vai, trong lòng ôm một đứa trẻ. Đứa trẻ mặc áo lông vũ màu xanh lam sẫm, trông như một cục bông nhỏ.

Theo sau họ là một người phụ nữ nhỏ nhắn, mặc áo lông vũ trắng tinh, đeo chéo một chiếc túi da, mỗi bước đi đều để lại một hố tuyết, phải nhấc chân thật cao mới đi tiếp được. Con dốc trơn trượt khiến cô bước đi loạng choạng đầy thận trọng. Người đàn ông ôm đứa bé đi một đoạn quay đầu lại, phát hiện cô đã bị tụt lại phía sau. Cô không vội, cũng không than phiền, chỉ chăm chú nhìn đường dưới chân, bước qua một hố tuyết, lại vòng qua một tảng đá, khi ngẩng đầu nhìn người đàn ông còn nở nụ cười đắc ý như người chiến thắng. Đôi môi đỏ hé mở, để lộ chiếc răng khểnh trắng ngà như ngọc, vầng trán trơn láng giãn ra. Ừm, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt, trừ… Người đàn ông mặt lạnh quét mắt qua chiếc kẹp cài trên tóc cô, từ từ nhíu mày, "Đi nhanh lên!"

Người phụ nữ ngớ ra, nhưng cái gã khốn này xưa nay tâm trạng thất thường. Trên xe thì còn tốt, nói gì mà hai mươi chín tệ tám, nhưng khi cô tỉnh lại thì mặt mày đã u ám, không vui vẻ gì, nói chuyện cứ như bị điếc. Cô ngủ cũng có thể đắc tội với anh sao?

Cô tranh thủ lúc anh quay đi trừng mắt nhìn anh một cái, rồi lại tập trung nhìn đường. Nhưng chưa đi được bao lâu thì nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp từ phía trước chạy lại, anh túm lấy tay cô kéo mạnh, khiến cô loạng choạng ngã vào lòng anh. Mùi thuốc lá nhàn nhạt pha lẫn mùi hương khô ráo ấm áp đặc trưng của anh phả vào mặt, "Bảo em đi nhanh lên! Lề mề cái gì nữa, mấy giờ rồi hả?" Anh nắm chặt tay cô không buông, lòng bàn tay nóng hổi truyền hơi ấm đến những đầu ngón tay lạnh cóng của cô.

Dưới màn đêm, người đàn ông cao lớn tay trái ôm đứa trẻ đang ngủ say, tay phải nắm chặt tay người phụ nữ nhỏ bé, sải bước nhanh chóng tiến về phía trước. Người phụ nữ bị anh kéo đi loạng choạng, gió Bắc gào thét thổi tung mái tóc bên thái dương cô, những sợi tóc tung bay như ngọn lửa đen, "Anh đi chậm chút được không! Tôi không đi nổi nữa rồi!" Cô cau mày phàn nàn không vui, nhưng người đàn ông vẫn thờ ơ.

"Chu Vinh… anh nói…" Cô th* d*c đuổi theo phía sau anh, "Lát nữa… gặp mẹ anh… tôi nên gọi bà ấy là gì?"

Chu Vinh không thèm quay đầu, "Em muốn gọi sao thì gọi, miễn con trai anh gọi là bà nội là được."

"Vậy còn tôi… tôi là gì chứ?" Triệu Tiểu Nhu không tức giận, chỉ cau mày nghiêm túc suy nghĩ. Thật sự cô không biết mình tính là gì.

Tiểu Bảo là con ngoài giá thú, lại không mang họ Chu mà mang họ Triệu. Giải thích sao với mẹ của Chu Vinh đây? Hơn nữa, cô với Chu Vinh dây dưa bao nhiêu năm rồi, nói ra còn bị người ta cười thối mũi. Hai người sinh vào đầu những năm 80, sắp bốn mươi tuổi rồi mà còn hiện đại hơn cả bọn trẻ bây giờ, chưa kết hôn, chưa yêu nhau mà đã có con!

"Nhẫn với vòng tay cũng không cần, ai biết em tính là gì, dù sao những gì mẹ anh nên cho thì cũng cho rồi. Mẹ anh cả đời mới tích cóp được món đồ quý đó, là bà ngoại anh tặng khi bà ấy lấy chồng, vậy mà em lại tùy tiện gói vào khăn tay rách trả lại. Em chẳng phải rất kính trọng người già sao? Mẹ của Lạc Bình Niên cho em thì em nhận, mẹ anh cho thì em không lấy. Quyền lựa chọn trong tay em, lát nữa muốn gọi gì thì gọi.

Anh nói rồi mà, đường ai nấy đi!"

Chu Vinh miệng thì cằn nhằn, nhưng tay vẫn không nới lỏng chút nào. Triệu Tiểu Nhu cũng nhận ra, liền giật tay ra đứng lại chống đầu gối th* d*c, "Vậy… vậy anh kéo tôi làm gì?"

Chu Vinh quay đầu lại, mặt lạnh như tiền, quan sát Triệu Tiểu Nhu đang th* d*c từ đầu đến chân. Bây giờ nhìn lại thấy chướng mắt vô cùng, chiếc kẹp lá trên tóc phản chiếu ánh sáng dịu dàng trong đêm, chất lượng đúng là tốt thật, lắc mãi không rơi. Còn có chuỗi hạt Phật trên tay, âm u ma mị, bao nhiêu năm rồi vẫn phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt. Người phụ nữ này càng nhìn càng đáng ghét, càng nhìn càng gai mắt!

Anh càng nghĩ càng lạnh lùng, nâng cổ tay nhìn đồng hồ.

"Anh kéo em là để em đi nhanh lên! Em không ngủ thì cũng không sao, nhưng mẹ anh còn phải ngủ chứ!"

Triệu Tiểu Nhu điều hòa lại hơi thở, đứng thẳng dậy, khuôn mặt đỏ ửng, chống nạnh không khách sáo mà bật lại: "Quà là quà, lời hứa là lời hứa. Nhận nhẫn của anh và vòng ngọc của mẹ anh là phải làm vợ anh à? Tôi không giống như một số người tùy tiện, không đáng tin. Trước khi nhìn rõ lòng mình, tôi sẽ không đưa ra bất kỳ lời hứa nào!"

Ha hả, năm nay lại thịnh hành cái trò "nhìn rõ lòng mình" rồi sao? Chu Vinh thật sự muốn quay lại xem hoàng lịch, chẳng lẽ bị Trần Phong tẩy não rồi? Ai biết hai người sau lưng anh đã bàn nhau cái gì, thủ thỉ tâm tình, nếu hôm nay anh không lên đó thì hai người này còn muốn tình tứ đến mức nào? Anh đứng dưới lầu hút thuốc, giữa gió tuyết một đêm bạc đầu, nhân viên lễ tân hỏi mấy lần có cần lên không, anh ngẩng đầu nhìn lên, phòng riêng sáng đèn, lần đầu tiên anh cảm thấy sợ hãi, sợ những gì nhìn thấy sẽ khiến mọi thứ không thể cứu vãn, nhưng cuối cùng vẫn lên, và cảnh tượng nhìn thấy thì đúng là k*ch th*ch thật đấy — gian phu dâm phụ!

"Muốn sao thì sao, còn phải nhìn rõ lòng mình hả? Tôi cũng muốn nhìn cho rõ đây! Phụ nữ theo đuổi tôi xếp hàng từ đây tới Thượng Hải rồi đấy! Tôi cảnh cáo em, đừng có mà quá kiêu ngạo, đến khi tôi thật sự lấy vợ rồi thì em có khóc cũng muộn!"

Chu Vinh ôm chặt con trai, miệng như pháo nổ không ngừng. Triệu Tiểu Nhu nhìn anh miệng lải nhải không ngớt, thật muốn lấy kim khâu miệng anh lại!

"Cưới đi! Tôi muốn xem có cô gái nào mù mới chịu lấy đồ cặn bã như anh!"

Triệu Tiểu Nhu cũng tức rồi, hít đầy khí, nhưng giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, cô biết mình chẳng có chút uy h**p nào nên chân cũng căng cứng, hùng hổ lao qua bên cạnh Chu Vinh, khi lướt qua còn đâm mạnh vào người anh một cú.

Chu Vinh cứ tưởng mình nghe nhầm, há hốc miệng, mắt trợn tròn, tròng mắt như muốn rơi ra, mãi đến khi bị đâm mạnh mới kịp phản ứng.

"Em nói gì? Có bản lĩnh thì nói lại lần nữa! Được lắm, Triệu Tiểu Nhu, có Trần Phong chống lưng rồi đúng không? Hả?"

Triệu Tiểu Nhu chạy lên trước, nghe vậy thì dừng lại, chốc lát sau quay đầu lại, khuôn mặt tròn xoe mang theo nụ cười mê hoặc. Cô rất ít khi có vẻ mặt thế này, ngay cả khi trên giường bị anh làm cho rã rời không còn sức giơ ngón tay, cũng chỉ là mắt đẫm lệ cắn lấy vai anh…

Cô học cái vẻ mặt này từ khi nào? Đuôi mày khóe mắt đầy quyến rũ, đôi môi đỏ hồng hé mở, nhẹ nhàng nói:

"Đúng vậy, Trần Phong rất tốt, rất dịu dàng, rất ga lăng, tại sao tôi không thể thích cậu ấy? Anh có thể cưới người khác, thì tôi cũng có thể lấy người khác!"

Tốt, tốt lắm! Chu Vinh tức đến bật cười, nhìn Triệu Tiểu Nhu gật gù: "Không ngờ đấy, thật sự không ngờ. Được lắm, Triệu Tiểu Nhu, em là người nói ra chuyện thay lòng đổi dạ, sau này nếu tôi có người khác thì em đừng có mà hối hận!"

"Yên tâm đi, ai hối hận người đó là chó!" Triệu Tiểu Nhu thu lại vẻ mặt "người đàn bà hư" học từ phim truyền hình, lại trở về vẻ nghiêm túc như cũ.

Cô nhìn nụ cười của Chu Vinh, anh có rất nhiều kiểu cười, nhưng phần lớn với cô thì chỉ có hai kiểu: khi muốn cô thì cười đểu, ánh mắt cháy bỏng sờ nắn eo mông cô, ghé vào tai thì thầm những lời tục tĩu không ai tưởng tượng nổi là từ miệng anh thốt ra; hoặc như bây giờ, cười vì giận. Dù sao anh cũng sẽ không bao giờ như Trần Phong, tôn trọng ý kiến của cô, lắng nghe cô một cách nghiêm túc.

Nghĩ đến đây, lửa giận trong cô bùng cháy, trong đầu lóe lên một ý tưởng xấu xa tuyệt vời, quyết tâm giẫm thêm mấy cú nữa cho hả giận, liền nhếch môi cười gian:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!