Tiểu Bảo rốt cuộc cũng mặc xong áo quần cho Đậu Đậu, bế em ra khỏi giường, xỏ giày nhỏ cho em. Trong lòng nó nghĩ, ba thật sự rất dữ, bình thường cứ như chó lớn, suốt ngày lẽo đẽo theo mẹ, mẹ mắng thì ba gầm gừ, nhưng cái đuôi lại cứ vẫy tít, vui vẻ lắm, vậy mà hôm đó ba thật sự giận rồi, lại biến thành sói già.
Ba rốt cuộc là chó hay sói? Tiểu Bảo không biết. Nó hỏi mẹ, mẹ cũng không trả lời, chỉ bảo nó dẫn các em ra chơi, hoặc bảo nó luyện viết chữ, học thuộc số.
Đậu Đậu hỏi ba của anh Tiểu Bảo còn đến nữa không. Tiểu Bảo biết các em đều không muốn ba nó đến nữa, các em nói chỉ cần nhìn thấy ba của anh Tiểu Bảo là thấy đau mông.
Nhưng Tiểu Bảo vẫn nhớ ba. Đã rất lâu rồi nó không gặp ba. Sau khi tan học, nó luôn nhanh chóng ăn tối xong để xuống sân chơi, mỗi khi chơi với Nữu Nữu trong vườn nhỏ, nó luôn nhìn về phía gốc cây đa lớn, một lần, hai lần, trong một tiếng ngắn ngủi nó ngó không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng không thấy ba, ghế đá dưới gốc cây trống không. Trước đây ba từng trốn ở đó thì thầm với nó, bảo đừng nói với mẹ là ba đã đến.
Nhưng bây giờ ba thực sự không đến nữa.
Hôm đó ba nói quá nhanh, nó không hiểu hết ý của ba, nhưng nó cảm thấy ba không cần nó và mẹ nữa rồi.
……
Thời gian trôi nhanh quá, chẳng mấy chốc mà cuốn lịch của năm lại sắp lật sang trang mới. Chiều ngày Tết Dương lịch, Triệu Tiểu Nhu chờ đến khi đứa trẻ cuối cùng được đón về mới chuẩn bị tan ca.
"Tết Dương vui vẻ nhé!" Cô mỉm cười vẫy tay chào mẹ của các bé, tiễn họ đi khuất khỏi tầm nhìn, rồi quay lại kiểm tra lần cuối xem các nguồn điện trong lớp học, phòng hoạt động và phòng nghỉ trưa đã được tắt hết chưa. Sau đó cô vào văn phòng thu dọn giáo án, định gọi Tiểu Bảo về thì phát hiện con trai đang một mình nằm sấp trên bàn của cô Lý vẽ tranh, dưới ánh đèn bàn vàng vọt, cái lưng nhỏ bé trông thật cô đơn.
"Tiểu Bảo? Về nhà nào! Tết Dương được nghỉ, con muốn đi đâu chơi không? Hôm nay còn sớm, muốn ăn KFC không? Mẹ phá lệ cho con ăn một bữa đấy!"
Triệu Tiểu Nhu đã chuẩn bị tinh thần để đón tiếng reo hò vui sướng của con, nhưng Tiểu Bảo như không nghe thấy lời mẹ, vẫn cúi đầu vẽ miệt mài trên giấy.
"Tiểu Bảo?" Triệu Tiểu Nhu đặt túi xuống, nhẹ nhàng đi tới sau lưng con trai, mỉm cười lén nhìn xem con đang vẽ gì mà tập trung đến vậy. Nhưng khi thấy bức vẽ trên giấy, nụ cười của cô lập tức đông cứng lại.
Trên giấy là ba người nhỏ, dùng bút màu đen viết: ba (viết sai chính tả), mẹ (viết bằng pinyin), và Triệu Thời Dự (viết đúng). Tay chân của họ như que diêm, mẹ mặc váy, khuôn mặt tròn với nụ cười rạng rỡ. Tiểu Bảo đứng giữa, nắm tay mẹ, cũng cười tươi. Chỉ có mặt ba là một vòng tròn trống không, không mắt, không mũi, không miệng – trống rỗng. Tay Tiểu Bảo vươn ra, tay ba cũng vươn ra, nhưng không nắm được nhau.
"Tiểu Bảo vẽ chưa xong sao? Vậy chúng ta đợi con vẽ xong rồi về nhé?" Triệu Tiểu Nhu điều chỉnh lại cảm xúc, dùng giọng vui vẻ nhẹ nhàng khích lệ con vẽ tiếp, ít nhất thì phải vẽ xong mặt ba chứ…
"Con vẽ xong rồi mà mẹ." Tiểu Bảo nói nhỏ, đậy nắp bút, ngẩng đầu nhìn mẹ, trong đôi mắt đen như quả nho long lanh tràn đầy thất vọng.
"Mặt ba vẫn chưa vẽ mà Tiểu Bảo, mẹ đã nói với con rồi mà? Không được làm việc nửa chừng, đúng không?"
Triệu Tiểu Nhu vừa nói vừa cầm lấy cây bút màu khác, bắt đầu vẽ thêm nét mặt cho vòng tròn trống kia.
"Nhìn này, mắt của ba dài đúng không? Đuôi mắt hơi cong lên. Lần trước mẹ dẫn Tiểu Bảo đi bảo tàng Đôn Hoàng, Tiểu Bảo có thấy mắt của chim phượng hoàng không? Mắt ba giống vậy đó. Còn mũi ba thì cao, miệng thì mỏng, khóe môi nhếch lên như đang cười với Tiểu Bảo!"
"Nhưng ba không cần mẹ con mình nữa, ba còn cười với con không?" Tiểu Bảo được mẹ ôm trong lòng, nhìn mẹ vẽ xong mặt ba mới ngẩng đầu hỏi.
"Ba sẽ không bỏ Tiểu Bảo đâu, yên tâm nhé!" Triệu Tiểu Nhu cúi xuống hôn con, v**t v* sau gáy thằng bé an ủi.
"Vậy còn mẹ thì sao? Ba sẽ bỏ mẹ không?"
Triệu Tiểu Nhu cúi đầu nhìn đôi mắt trong veo của con, cô không thể nói dối, cũng không thể tước đi quyền lựa chọn cuộc sống của con.
"Mẹ không biết nữa… nếu ba và mẹ chia tay, ba muốn đưa Tiểu Bảo đến sống ở một nơi tốt hơn, một thành phố thật lớn, gọi là Thượng Hải, có rất nhiều tòa nhà cao đẹp, có rất nhiều đồ chơi thú vị. Tiểu Bảo thích Người Nhện mà đúng không? Ở Thượng Hải có thể mua được rất nhiều đồ chơi Người Nhện, còn có thể đến Disneyland xem pháo hoa, có nhiều món ngon hơn cả KFC nữa.
Tiểu Bảo có muốn không?"
Triệu Tiểu Nhu ôm lấy thân thể nhỏ mềm của con. Thằng bé còn quá nhỏ, bé xíu trong lòng cô, nhưng một ngày nào đó, nó sẽ lớn lên, cao bằng Chu Vinh, cô sẽ phải ngẩng đầu mới thấy được mặt con. Lúc đó, con sẽ nói gì đây?
"Sao mẹ không để con đi Thượng Hải? Con không muốn cả đời sống ở đây. Con không muốn nhìn thấy trời đầy cát vàng, không muốn nhìn những ngọn đồi hoang vu trải dài, không muốn thấy những ống khói đen kịt quanh năm suốt tháng. Con đã nhìn đủ rồi. Con muốn có cuộc sống tốt hơn. Sao lúc đó mẹ lại không cho con đi?"
Nhưng Tiểu Bảo đã ngắt ngang dòng suy nghĩ u uất của cô. Thằng bé ôm cổ mẹ, bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt lên mặt mẹ, đôi mắt đen lấp lánh chăm chú nhìn mẹ, nghiêm túc nói: "Con không muốn. Con muốn ở bên mẹ."
Triệu Tiểu Nhu ôm chặt con trai vào lòng, ôm thật chặt, như thể con sắp bay đi mất. Cô vội lau nước mắt, cố kìm nén không để mình bật ra tiếng nấc.
"Mẹ ơi, mẹ khóc rồi à? Mẹ đừng khóc nhé, con cho mẹ xem cái này vui lắm."
Tiểu Bảo nhẹ nhàng vỗ vỗ vai mẹ, lấy từ túi quần ra một chiếc vòng ngọc, khoe khoang vẫy vẫy, rồi nghiêm trang đặt vào lòng bàn tay mẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!