Chương 42: Vết sẹo.

"Ba mẹ là sâu lười, ngủ lâu như vậy, con đói rồi…"

Trời đã tối, Tiểu Bảo tự bò lên ghế sofa trong phòng khách bật đèn lên, đôi tai nhỏ vểnh lên lắng nghe những tiếng xào xạc trong phòng ngủ, một lát sau có tiếng mở cửa, nó nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, rất nhẹ, là đôi chân nhỏ của mẹ, nhưng chắc là mẹ đang đi chân trần, nó nghe thấy tiếng vòi sen được mở, tiếng nước chảy ào ào lấn át giọng nói của mẹ, nó nghe thấy ba đang cười, vừa cười vừa nói gì đó với mẹ, rồi lại càng cười vui vẻ hơn.

Nhưng Tiểu Bảo không vui, nó bĩu môi v**t v* cái bụng mềm của bé mèo, bình thường buổi trưa mẹ chỉ ngủ một lát, mẹ nói là nửa tiếng, nhưng hôm nay mẹ đã ngủ mấy lần "nửa tiếng" rồi, chắc chắn là để dỗ ba ngủ phải không? Trong lòng Tiểu Bảo có chút thất vọng.

"Tiểu Bảo muốn ăn gì? Ba gọi đồ ăn ngoài." Ba đi ra từ hành lang dài, bước vào phòng khách, chỉ mặc một chiếc quần dài màu xám, người đầy mồ hôi, trán cũng đẫm mồ hôi, chắc là ba vừa ngủ rất ngon, bởi vì Tiểu Bảo ngủ càng ngon thì càng ra mồ hôi, mẹ nói nó là "cái lồng hấp", giờ xem ra ba cũng vậy.

"Con muốn ăn pizza, uống coca." Tiểu Bảo nhìn ba, ba trông có vẻ rất vui, chắc chắn sẽ chiều theo ý nó.

"Được." Quả nhiên, ba vừa vứt ga giường trong tay vào máy giặt vừa gật đầu cười.

"Ba xấu hổ quá! Vẫn còn tè dầm! Con không tè dầm nữa rồi đó nha!" Tiểu Bảo nhìn thấy trên ga giường màu xanh đậm có một vết màu sẫm hơn giống như bản đồ, nó lè lưỡi ra với vẻ ghét bỏ nhìn ba.

"Không phải ba tè, là mẹ con tè đó." Ba rút chiếc hộp nhỏ trên máy giặt ra, đổ một muỗng bột giặt vào, đẩy hộp trở lại, rồi bấm mấy nút trên máy giặt "tít tít tít".

"Mẹ không tè dầm đâu." Khi mẹ ngủ với Tiểu Bảo thì chưa bao giờ tè dầm, mẹ còn nói Tiểu Bảo tè dầm là xấu hổ mà.

"Là do mẹ không cẩn thận, nên mình không được chọc mẹ, nghe chưa?"

"Dạ!" Tiểu Bảo nghiêm túc gật đầu.

Máy giặt phát ra tiếng "roạt roạt", ba cầm điện thoại trên ghế sofa đưa cho Tiểu Bảo xem muốn ăn gì, mẹ không cho Tiểu Bảo ăn gà rán, nhưng ba nói hôm nay Tiểu Bảo muốn ăn gì cũng được.

Tiểu Bảo rất vui, nó chọn coca và gà rán, còn chọn thêm cả pizza, toàn là những món nó thích nhưng bình thường mẹ không cho ăn.

"Ba cũng đi tắm đây, con ngoan ngoãn chơi nhé, đợi mẹ ra thì đưa cái này cho mẹ, nói là con tặng mẹ, hiểu không?" Chu Vinh từ phòng làm việc lấy ra một thứ đưa vào tay Tiểu Bảo, rồi đi vào phòng tắm cạnh phòng ngủ phụ, thấy con trai ngồi xa xa trên sofa giơ tay chào như quân đội, "Dạ! Nhiệm vụ bờ lăn A của ba! Cam kết hoàn thành nhiệm vụ!"

"Không phải "bờ lăn A", là Plan A!" Chu Vinh đóng cửa phòng tắm, nghĩ bụng cái thằng nhóc này chắc chắn phải cho đi mẫu giáo song ngữ tư nhân rồi!

Tiểu Bảo còn tâm trí đâu mà chơi, đôi tai nhỏ dựng thẳng lên, tiếng nước trong phòng tắm lúc ngừng lúc chảy, một mùi thơm ngọt ngào thoảng ra, cả phòng khách ngập tràn hương hoa ẩm ướt.

Cuối cùng, Tiểu Bảo nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, tiếng dép lê rất nhẹ, "sột soạt sột soạt", bước đi chậm rì rì, có phần lề mề. Bình thường mẹ đi rất nhanh, giống như thỏ con nhảy vậy, hôm nay sao lại như vậy?

Nhưng Tiểu Bảo không để ý mấy chuyện đó, nó thấy khuôn mặt mẹ thò ra trước, má đỏ hồng, chắc là do nước nóng quá, tóc vẫn còn ướt đẫm. Khi mẹ phát hiện trong phòng khách chỉ có một mình nó, dường như thở phào nhẹ nhõm.

"Ba con đâu rồi?" Mẹ vừa hỏi vừa đi tới ngồi xuống bên ghế sofa, mặc áo choàng tắm lông xù màu đen, chân trắng nõn, nhưng trên đó có những vết tròn đỏ, cổ cũng có, Tiểu Bảo nghĩ chắc máu của mẹ ngọt thật, vì muỗi lại cắn mẹ rồi.

"Ba đi tắm rồi, mẹ ơi, đây là quà con tặng mẹ nè!"

Tiểu Bảo trèo lên ngồi vào lòng mẹ, nắm lấy tay mẹ, ba đã diễn tập cho nó mấy lần rồi, phải đeo vào tay phải của mẹ, chính là ngón cạnh ngón út. Nó lại diễn tập thêm lần nữa trong lòng, rồi nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn ấm áp mà nó nắm chặt bấy lâu vào ngón áp út của mẹ.

Triệu Tiểu Nhu thấy con trai từ lòng bàn tay múp míp lấy ra một chiếc nhẫn kim cương hình bướm, chắc là đã giấu trong tay rất lâu rồi, vừa ấm vừa đẫm mồ hôi. Thằng bé như một quý ông nhỏ, cẩn thận và chu đáo đeo nhẫn vào ngón tay mẹ, ngước khuôn mặt đỏ ửng lên cười ngây ngô: "Mẹ có thích không ạ?"

"Thích chứ." Triệu Tiểu Nhu cười khổ bất lực, trong lòng nghĩ Chu Vinh đúng là có cách, khiến cô không thể từ chối.

Đêm buông xuống, tia sáng cuối cùng cũng bị bóng tối nuốt chửng, trong một căn nhà bình thường thuộc một khu dân cư ở một thị trấn nhỏ phía Tây Bắc, một gia đình ba người bình dị đang thưởng thức bữa tối thịnh soạn.

Ba của gia đình này là bác sĩ, không cho con ăn đồ ăn vặt; mẹ là phụ huynh kiểu truyền thống Trung Quốc, cũng không cho con ăn đồ ăn vặt. Nhưng giờ đây đứa con một của họ đang ngồi bên bàn ăn, vừa nhai gà rán vừa uống coca, cảm thấy ba năm đầu đời của mình đúng là sống uổng phí.

Triệu Tiểu Nhu ngồi cạnh con trai, nhíu mày lo lắng, không ngừng xoa lưng cho con, dặn dò con ăn chậm một chút, hoàn toàn không quan tâm đến người chồng ngồi đối diện. Không đúng, không phải là chồng, bạn trai? Sao lại thấy càng kinh hơn… thôi kệ, là gì thì cũng mặc, bây giờ cô chẳng muốn nhìn anh, nhất là khi cảm thấy anh đang chống cằm trắng trợn nhìn mình.

Tiểu Bảo thấy thắc mắc, buổi trưa mẹ còn ngủ cùng ba, vậy mà sau khi thức dậy lại không thèm nói chuyện với ba nữa. Mẹ bận cho mèo ăn, rồi dọn dẹp đồ đạc mang theo vào tủ, còn ba thì chắp tay sau lưng đi theo mẹ, mỗi khi mẹ bực bội hỏi: "Anh đi theo em làm gì?", ba cũng bực bội đáp lại: "Ai theo em? Ảo tưởng!"

Chỉ khi Tiểu Bảo không nhìn thấy (ý ba là nghĩ nó không thấy), ba mới kéo dây áo choàng của mẹ, ôm lấy mẹ, muốn hôn má mẹ, nhưng đều bị đẩy ra, mặt đỏ bừng lên bảo ba "tránh ra!"

Haha, chắc là dỗ ba ngủ mệt quá, mẹ thấy phiền rồi, Tiểu Bảo đắc ý nghĩ, vẫn là mình biết cách làm mẹ vui hơn.

Sau bữa tối, Tiểu Bảo ngồi giữa ba mẹ xem tivi, đội Gà Con đáng yêu quá, xem xong tập này lại muốn xem tập tiếp theo, nhưng nó quá mệt, mới xem được ba tập đã ngủ thiếp đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!